CHƯƠNG 5

MỘT TỔ PHỤ TRONG KINH THÁNH ĐÁNG ĐƯỢC NOI GƯƠNG

BÀI HỌC

Sau khi đọc phần cuối cùng, bạn có thể nghĩ rằng, tôi thực sự không thể nghĩ ra bất kỳ ai mà tôi biết đáng để noi theo - người sở hữu những phẩm chất cao quý và tính cách nổi bật và luôn tiến về phía trước, bất kể hoàn cảnh hay phạm bao nhiêu lỗi lầm.

Nếu bạn không nghĩ ra được ai trong cuộc sống của mình phù hợp với mô tả đó, hãy để tôi giới thiệu cho bạn một nhân vật trong Kinh thánh để noi theo — một người đàn ông tên là Áp-ra-ham. Đây là một người đàn ông mà Lời Chúa đặc biệt chỉ định là xứng đáng để noi theo.

Đức Chúa Trời hứa cùng Áp-ra-ham, và vì không thể chỉ đấng nào lớn hơn, nên Ngài chỉ chính mình Ngài mà thề với người rằng: Chắc ta sẽ ban phước cho ngươi nhiều, và khiến hậu tự ngươi sanh sản đông thêm. Ấy, Áp-ra-ham đã nhịn nhục đợi chờ như vậy, rồi mới được điều đã hứa,

Hê-bơ-rơ 6:13-15

Trong câu 12, Đức Thánh Linh hướng dẫn chúng ta trở thành “…những người bắt chước những người nhờ đức tin và lòng kiên nhẫn mà được thừa hưởng những lời hứa.” Sau đó, trong những câu tiếp theo, Ngài đưa ra Áp-ra-ham như một tấm gương để chúng ta noi theo.

Nhưng tại sao Áp-ra-ham lại là người mà chúng ta nên noi theo? Thành thật mà nói, nếu ông còn sống ngày nay và đã phạm phải những sai lầm mà ông đã phạm phải trong suốt cuộc đời mình, tôi thực sự nghi ngờ rằng liệu có một mục sư nào sẽ yêu cầu Áp-ra-ham làm diễn giả khách mời trong hội thánh của mình hoặc những tín hữu sẽ đến nghe ông trong một buổi nhóm hay không. Mặt khác, liên quan đến bản chất của một số sai lầm đó, chúng ta có thể nghe rất nhiều về Áp-ra-ham trên bản tin buổi tối!

Hãy nghĩ về điều này. Để cứu lấy mạng sống của mình, Áp-ra-ham đã đẩy vợ mình vào tình thế khó khăn trong hai lần khác nhau — một lần bà có thể bị bắt phải ngủ với một người đàn ông khác. Khi làm như vậy,Áp-ra-ham đã mở đường cho con trai mình, Isaac, phạm phải cùng một sai lầm nhiều năm sau đó ( xem Sáng thế ký 26:7)!

Với tất cả những điều này, tôi lại đặt ra câu hỏi: Tại sao Kinh thánh lại đưa Áp-ra-ham vào vai trò là một người đáng để một tín hữu như chúng ta noi theo?

LỜI KÊU GỌI CỦA CHÚA ĐỐI VỚI ÁP-RAM:
BA MỆNH LỆNH ĐƠN GIẢN
VÀ BỐN LỜI HỨA

Khi Áp-ra-ham lần đầu tiên được Chúa gọi, ông được gọi là Áp-ram ,và chúng ta biết từ câu chuyện trong Sáng thế ký rằng ban đầu ông sống ở một khu vực gọi là U-rơ của người Cha-ran. Trong Công vụ 7, Ê-tiên đã nói trước hội đồng về một cuộc viếng thăm đầy kịch tính của Chúa với Áp-ram  đã trải qua ở U-rơ, điều đó sẽ thay đổi ông mãi mãi — biệt riêng ông ra và gọi ông vào một cuộc sống mới.

Ê-tiên trả lời rằng: Hỡi các anh, các cha, xin nghe lời tôi! Đức Chúa Trời vinh hiển đã hiện ra cùng tổ chúng ta là Áp-ra-ham, khi người còn ở tại Mê-sô-bô-ta-mi, chưa đến ở tại Cha-ran, mà phán rằng: Hãy ra khỏi quê hương và bà con ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. Bấy giờ người ra khỏi xứ Canh-đê, rồi đến thành Cha-ran. Từ đó, lúc cha người qua đời rồi, Đức Chúa Trời khiến người từ nơi đó qua xứ các ông hiện đương ở.

Công vụ 7:2-4

Công vụ 7:2 cho chúng ta biết rằng một ngày nọ, Đức Chúa Trời vinh quang đã hiện ra với Áp-ram. Từ Hy Lạp cho “hiện ra” là phaneroo , ám chỉ một điều gì đó vô hình nhưng giờ đã hiện ra rõ ràng và xuất hiện chính xác như thực tế. Nói cách khác, đây không phải là đám mây khói giả mà Áp-ram nhìn thấy. Đây là vinh quang Shekinah — đám mây của sự hiện diện của Đức Chúa Trời Toàn năng  trong tất cả sự oai nghi và quyền năng của Ngài!

Chúng ta biết từ Ga-la-ti 3:8 ( NKJV ) rằng vào ngày đặc biệt này tại vùng đất U-rơ, tiếng nói hùng mạnh của Đức Chúa Trời đã vang vọng ra khỏi đám mây vinh quang khi Ngài rao giảng Phúc Âm cho Áp-ram.

Và Kinh Thánh đã thấy trước rằng Đức Chúa Trời sẽ xưng công bình cho dân ngoại bởi đức tin, nên đã rao giảng phúc âm trước cho Áp-ra-ham rằng: “Mọi dân tộc sẽ nhờ ngươi mà được phước.”

Sau đó, Đức Chúa Trời ban cho Áp-ram một số chỉ thị và lời hứa, tất cả đều được ghi lại trong Sáng thế ký 12:1-3.

Bấy giờ, Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi; ngươi sẽ thành một nguồn phước; ta sẽ ban phước cho những ai chúc phước ngươi, và rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc trên đất sẽ nhờ ngươi mà được phước.

Chúa đã ban cho Áp-ram  ba mệnh lệnh làm thay đổi cuộc đời của ông. Áp-ram phải:

  1. Rời khỏi quê hương của mình — thành U-rơ của người Chaldees.
  2. Rời bỏ gia đình, nghĩa là chỉ mang theo vợ ông, Sarai.
  3. Hãy đến vùng đất mới mà Chúa sẽ ban cho Áp-ram và con cháu ông.

Đức Chúa Trời cũng đã đưa ra bốn lời hứa với Áp-ram, tùy thuộc vào khả năng vâng theo các mệnh lệnh mà Ngài đã truyền cho Áp-ram:

  1. Chúa sẽ ban cho Áp-ram một đứa con, qua đó Ngài sẽ làm cho Áp-ram trở thành một dân tộc vĩ đại.
  2. Chúa sẽ làm cho tên tuổi của Áp-ram trở nên vĩ đại.
  3. Ngài sẽ ban phước cho Áp-ram .
  4. Nhờ Áp-ram, mọi gia tộc trên đất sẽ được phước.

Đây là những chỉ thị và lời hứa đơn giản đến từ Chúa, không phức tạp, rất dễ hiểu. Tuy nhiên, trong số các mệnh lệnh và lời hứa mà Chúa ban cho Áp-ram , Áp-ram làm đúng một trong số đó: Ông rời bỏ quê hương mình. Mọi thứ khác ông đều làm hỏng hoàn toàn! Chuyện gì đã xảy ra?

Đầu tiên, mặc dù Áp-ram  đã rời khỏi U-rơ của người Chaldees (lệnh duy nhất mà ông đã làm đúng tuyệt đối), ông đã không bỏ lại tất cả người thân của mình và chỉ nên mang theo vợ mình là Sarai và những người hầu của mình. Thay vào đó, ông đã mang theo cháu trai của mình là Lot, cũng như gia đình và những người hầu của Lot trong suốt cuộc hành trình.

Có thể là sau khi anh trai Haran qua đời ở U-rơ, Áp-ram  đã nhận nuôi cháu trai Lot theo phong tục cổ xưa. Đây có thể là lý do tại sao Áp-ram  cảm thấy hợp lý khi đưa Lot và nhóm người của Lót đi cùng. Có lẽ Áp-ram cho rằng, vì Sarah hiếm muộn, nên dòng dõi ban phước cho các quốc gia sẽ đến từ đứa cháu trai nuôi của ông.

Nhưng Áp-ram  không dừng lại ở đó; ông cũng mang theo cha mình là Terah, tộc trưởng của gia đình, và tất cả đoàn tùy tùng của cha mình nữa. Chắc chắn , Áp-ram  có lẽ đã lý luận, Chúa không muốn tôi bỏ lại người cha đáng kính của mình! Đây là một vấn đề quan trọng mà Áp-ram phải vật lộn vì phong tục của thời đó. Việc bỏ lại cha mình sẽ mang lại cho ông sự xấu hổ lớn trong mắt mọi người và hủy hoại danh tiếng của ông.

Vì vậy, ngoài những người hầu của họ, Áp-ram và Sarai đã rời khỏi U-rơ không chỉ với cháu trai của họ là Lot và tất cả gia đình và người hầu của Lot, mà còn với Terah và tất cả các thành viên gia đình và người hầu của ông ! Một số học giả Kinh thánh suy đoán rằng đoàn tùy tùng đầy đủ của Áp-ram  phải lên tới hàng trăm người. Chúa đã phán, "Ngươi phải để lại họ hàng và bà con của mình, Áp-ram " — nhưng cuối cùng Áp-ram  đã rời đi với hàng trăm người. Thật may là Áp-ram giàu có, vì cần rất nhiều tiền để mang theo một đoàn lữ hành lớn như vậy trong chuyến hành trình này!

Điều gì đã xảy ra khiến Áp-ram không vâng lời của Chúa dù chỉ thị rất là đơn giản của Chúa? Áp-ram bắt đầu giải thích lời của Chúa mà ông đã được ban cho theo sự hiểu biết của riêng mình. Kết quả là, ông tự thuyết phục mình rằng việc đưa cháu nuôi Lot và người cha đáng kính Terah đi cùng là điều chấp nhận được và đã bỏ lại phần còn lại của gia đình mình.

Điều gì đã xảy ra khiến Áp-ram không vâng theo dù chỉ thị rất là đơn giản của Chúa? Áp-ram  bắt đầu giải thích lời Chúa đã ban cho ông theo sự hiểu biết của riêng ông.

Nhưng sự bất tuân của Áp-ram  mới chỉ bắt đầu. Sau khi đoàn của ông đi được một quãng đường tương đối ngắn, họ dừng lại ở thành Haran thay vì đi tiếp đến vùng đất mà Chúa đã hứa với Áp-ram . Một số học giả suy đoán rằng cuộc hành trình bị gián đoạn vì cha của Áp-ram  bị bệnh.Áp-ra-ham và toàn bộ đoàn tùy tùng của ông sau đó buộc phải chờ đợi ở thành Haran trong năm năm trong khi cha ông từ từ qua đời (Công vụ 7:4).

Áp-ram đã học được rằng, nếu chúng ta không hoàn toàn vâng theo lời Chúa, chúng ta sẽ làm hỏng thời điểm của Ngài và khiến mình dễ bị kẻ thù tấn công.

Khi cha của Áp-ram  qua đời, Áp-ram  đã tập hợp đoàn tùy tùng đông đảo của mình và lên đường tiếp tục cuộc hành trình đến Canaan.

Thật không may, khi họ đến Đất Hứa, vùng đất hứa tuyệt vời này đang phải hứng chịu nạn đói khủng khiếp, và vùng đất này không thể nuôi sống toàn bộ số người và gia súc đã đi cùng Áp-ram  và Sarai.

Nếu Áp-ram  và Sarai tự mình đi đến Canaan như Chúa đã truyền lệnh, thì sẽ có đủ thức ăn để nuôi sống họ. Tuy nhiên, chắc chắn không có đủ thức ăn và đất đai để cung cấp cho vô số người, lạc đà, dê và các loại gia súc khác mà Áp-ram  đã mang vào đất này.

Để giải quyết tình thế tiến thoái lưỡng nan này, Áp-ram  quyết định họ nên xuống Ai Cập, nơi có rất nhiều thức ăn. Vấn đề duy nhất là Pha-ra-ôn là một người đàn ông rất đào hoa và nổi tiếng là người sẽ giết người chồng vì vợ của họ. Do đó, vì sợ cho mạng sống của mình, Áp-ram  đã thuyết phục Sarai nói rằng cô là em gái của mình — thậm chí đến mức có thể khiến cho Sa-rai trở thành một trong những người vợ của Pha-ra-ôn và có thể ngủ với Pha-ra-ôn nếu cần thiết. (Hãy SUY NGẪM! Đây là người đàn ông sau này được gọi là Cha của Đức tin! Bạn có muốn ông ấy ở trong hội thánh của mình không ?)

Nhưng Pha-ra-ôn sớm nhận ra trò hề này và nhanh chóng đuổi toàn bộ đoàn tùy tùng của Áp-ram ra khỏi Ai Cập. Khi trở lại vùng đất đói kém, Áp-ram và Lot thấy rằng đất khô cằn không thể nuôi sống đàn gia súc khổng lồ của họ, vì vậy Áp-ram  đã nghĩ ra một ý tưởng khác. Lot và gia đình, người hầu và gia súc của ông sẽ đi một hướng (với Lot chọn hướng đi), và Áp-ram  và gia đình, người hầu và gia súc của ông sẽ đi theo hướng khác.

Gần như ngay sau khi hai gia đình chia tay, Lot đã gặp rắc rối. Ông bị năm vị vua ngoại bang bắt làm tù binh, và Áp-ram  phải bắt đầu một cuộc chiến để cứu ông ( xem Sáng thế ký chương 14). Áp-ram vô cùng thất vọng khi ông và những người của mình phải chiến đấu mà điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nếu ông không bất tuân Chúa ngay từ đầu cuộc hành trình bằng cách đưa Lot đi cùng ông đến Đất Hứa.

THẤY LÀ TIN

Đến chương thứ mười lăm của Sáng thế ký, cha của Áp-ram  đã bị bệnh và qua đời; nhóm của Áp-ram  đã đến vùng đất hứa, chỉ để tìm thấy một nạn đói; họ đã bị đuổi khỏi Ai Cập; và họ đã trải qua một cuộc chiến tranh. Áp-ram  có lẽ cảm thấy như mình không thể bước thêm một bước nào nữa. Nhưng ngay giữa lúc cảm thấy chán nản và sẵn sàng bỏ cuộc, Áp-ram  đã có một cuộc gặp gỡ khác với Chúa.

Sau những việc này, lời của Chúa đến với Áp-ram  trong một thị kiến, nói rằng, Đừng sợ, Áp-ram , Ta là khiên thuẫn của ngươi, và phần thưởng của ngươi rất lớn. Áp-ram  nói, Chúa là Đức Chúa Trời, Ngài sẽ ban cho tôi điều gì, vì tôi không có con, và người quản lý nhà tôi là Eliezer người Đa-mách? Áp-ram  nói, Này, Ngài không ban cho tôi một dòng dõi nào; và này, một người sinh ra trong nhà tôi là người thừa kế của tôi.

Và, này, lời của Chúa đến với ông, nói rằng, Người này sẽ không phải là người thừa kế của ngươi; nhưng người sẽ ra từ chính lòng ngươi sẽ là người thừa kế của ngươi. Và Ngài đã đưa ông ra ngoài, và nói, Bây giờ hãy nhìn lên trời và nói với các ngôi sao, nếu ngươi có thể đếm được chúng: và Ngài nói với ông, Dòng dõi của ngươi sẽ như thế. Và ông tin vào Chúa; và Ngài kể điều đó cho ông là công chính.

Sáng Thế Ký 15:1-6

Khi Đức Chúa Trời tuyên bố sự bảo vệ và cung cấp của Ngài cho Áp-ram trong câu 1, Áp-ram đã “mặt đối mặt” với Đức Chúa Trời trong sự thất vọng hoàn toàn của ông. Ông hỏi Đức Chúa Trời đứa bé mà Ngài đã hứa ở đâu, vì đứa con duy nhất được sinh ra trong lều của ông là con trai của Ê-li-ê-se, người hầu của ông!

Có điều gì đó về việc nhìn thấy — hình dung, mơ ước và tưởng tượng — những gì Chúa đã hứa với chúng ta khiến đức tin trỗi dậy trong lòng chúng ta và nâng đỡ chúng ta trong những thời điểm khó khăn.

Để củng cố và thiết lập đức tin của Áp-ram , Chúa đã nói với ông, “Hãy nhìn lên các vì sao trên trời và thử đếm xem. Con thấy bao nhiêu thì dòng dõi con cũng sẽ như vậy” (câu 5). Nói cách khác, Chúa đã cho Áp-ram  một bức tranh tinh thần hoặc hình ảnh về những gì Ngài đã hứa với ông. Đột nhiên Áp-ram  nhìn thấy điều đó. Ông hiểu những gì Chúa đang cố nói với ông, và Kinh thánh nói rằng chính vào khoảnh khắc này, Áp-ram  đã tin Chúa.

Có điều gì đó về việc nhìn thấy — hình dung, mơ ước và tưởng tượng — những gì Chúa đã hứa với chúng ta khiến đức tin trỗi dậy trong lòng chúng ta và nâng đỡ chúng ta trong những lúc khó khăn. Chúng ta không bao giờ nên đánh giá thấp sức mạnh của những hình ảnh và khải tượng mà Chúa đặt vào lòng và trí óc chúng ta. Những hình ảnh trong tâm trí đó khiến chúng ta tin vào lời hứa của Ngài một cách nhiệt thành hơn và tiếp tục bước đi trong đức tin, giống như trong cuộc đời của Áp-ram .

GIAO ƯỚC VỚI ĐẤNG SÁNG TẠO

Sau khoảnh khắc đó, khi Áp-ram chọn tin vào lời hứa của Chúa và cam kết toàn bộ cuộc đời mình để vâng lời Ngài, Chúa đã phán với ông, “Ta sẽ lập giao ước với ngươi.” Sau đó, Chúa phán, “…Hãy lấy cho Ta một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con chiên đực ba tuổi, một con chim gáy và một con bồ câu non” (Sáng thế ký 15:9).

Vì vậy, Áp-ram  bắt đầu thu thập tất cả các sinh tế cần thiết để lập giao ước với chính Đức Chúa Trời Toàn Năng. Sau khi giết các con vật, Áp-ram cắt từng xác chết ở giữa, bẻ đôi chúng và sắp xếp các miếng thịt theo đúng thứ tự. Chuẩn bị lập giao ước máu là một thử thách lớn!

Sau khi tất cả các phần của lễ vật được bày ra, nghi lễ yêu cầu hai bên cắt giao ước đi giữa các phần theo hình số tám. Hành động tượng trưng này tuyên bố rằng hai cá nhân này đã chết đối với chính mình và trở thành một — tương tự như khái niệm về giao ước hôn nhân.

Áp-ram  hoàn tất việc chuẩn bị của lễ sinh tế và sau đó bắt đầu chờ đợi và chờ đợi Chúa xuất hiện. Nhiều giờ trôi qua, và câu 11 nói rằng Áp-ram đã dành thời gian để xua đuổi những con chim đến ăn của lễ.

Cuối cùng, Chúa đã đến, nhưng không như Áp-ram mong đợi. Sáng thế ký 15:12 chép rằng, “Khi mặt trời lặn, Áp-ram  ngủ mê; và kìa, một nỗi kinh hoàng của bóng tối lớn ập xuống trên ông.” “Nỗi kinh hoàng của bóng tối lớn” là một thành ngữ trong Cựu Ước mô tả một sức mạnh làm tê liệt. Mặc dù một người có thể nhìn và nghe, nhưng người đó không thể di chuyển. Áp-ram , người đàn ông luôn bận rộn và cần cù, đã tạm thời bị đông cứng trên đường đi của mình.

Sau đó, sau khi Đức Chúa Trời đã thu hút được sự chú ý hoàn toàn của Áp-ram  và đã hoàn toàn làm ông bất động, Ngài đã làm một điều đáng chú ý. Chúa thực sự đã thay thế Áp-ram  trong việc thiết lập giao ước!

Câu 17 chép rằng, “ Khi mặt trời đã lặn, thình lình sự tối mịt giáng xuống; kìa, có một lò lớn khói lên, và một ngọn lửa loè ngang qua các xác thịt đã mổ..” “Lò lửa bốc khói” và “đèn cháy” là những cách diễn đạt trong Cựu Ước biểu thị sự hiện diện của Đức Chúa Trời.

Vì vậy, sau khi Áp-ram đã làm tất cả những công việc đó để chuẩn bị của lễ giao ước — sau khi ông chờ đợi và trông đợi Chúa xuất hiện, xua đuổi chim chóc trong nhiều giờ — Chúa cuối cùng đã xuất hiện. Nhưng bây giờ Áp-ram đã bị đông cứng và không thể di chuyển! Ông có thể thấy những gì Chúa đang làm; ông có thể nghe những gì Ngài đang nói. Nhưng bất kể Áp-ram cố gắng thế nào, ông cũng không thể di chuyển để bước qua những mảnh xác thịt cùng Chúa.

Vì vậy, Chúa đã một mình bước đi theo hình số tám giữa những xác chết đẫm máu đó — thay thế Áp-ram  và về cơ bản là cắt đứt giao ước với chính Ngài .

Đức Chúa Trời đã làm Áp-ram  bất động để Áp-ram  không thể tham gia vào nghi lễ giao ước này. Sau khi hoàn tất, Đức Chúa Trời thả xác Áp-ram  ra.

Nhiều Cơ Đốc nhân tin rằng Áp-ram  đã thiết lập giao ước với Chúa. Nhưng nếu họ xem xét kỹ hơn đoạn văn này, họ sẽ phát hiện ra rằng ông không làm vậy! Để thiết lập giao ước, một người phải đi qua những mảnh xác chết với người bạn giao ước kia, và Áp-ram  đã không làm như vậy.

Tại sao Chúa không muốn Áp-ram  tham gia vào giao ước này? Bởi vì Áp-ram có thể làm hỏng mọi thứ mà Ngài yêu cầu ông làm, và Chúa biết rằng cuối cùng Áp-ram  cũng sẽ phá vỡ giao ước. Vì vậy, Chúa tạm thời làm ông tê liệt và thực tế là nói với ông, "Áp-ram , Ta sẽ tự mình làm điều này."

Kinh Thánh chép trong Hê-bơ-rơ 6:13, “Vì khi Đức Chúa Trời hứa cùng Áp-ra-ham, vì không thể chỉ ai lớn hơn, nên Ngài chỉ chính mình Ngài mà thề.” Khi Đức Chúa Trời lập giao ước với chính Ngài và chỉ chính mình Ngài mà thề, thì giao ước không thể bị phá vỡ “…vì không thể chỉ ai lớn hơn….” Bây giờ, Đức Chúa Trời buộc phải sử dụng Áp-ram trong kế hoạch cứu chuộc của Ngài, dù Ngài có muốn hay không, và để thực hiện những lời hứa của Ngài với ông.

Chính Chúa đã tự mình biến đổi Áp-ram từ một người không có con thành Áp-ra-ham , cha của nhiều dân tộc một cách siêu nhiên.

Hàng ngàn năm sau, Chúa Giê-su đã làm điều tương tự khi Ngài thiết lập Giao ước Mới. Trên Thập tự giá, Chúa Giê-su đã thế chỗ chúng ta và hiến dâng chính mình Ngài như là của lễ hoàn hảo cho tội lỗi của chúng ta. Nếu chúng ta bước lên Thập tự giá đó với Chúa Giê-su, chúng ta sẽ có quyền năng phá vỡ giao ước mà Ngài đã cắt với chính Ngài để chuộc tội cho chúng ta. Trong 2.000 năm lịch sử Giáo hội, các Cơ đốc nhân đã đưa ra cho Chúa Giê-su rất nhiều lý do để từ bỏ toàn bộ kế hoạch cứu chuộc và chỉ cần bắt đầu lại. Nhưng vì Chúa Giê-su đã cắt một giao ước bằng máu trên Thập tự giá với chính Ngài, nên Ngài phải hoàn thành giao ước đó.

Đó là lý do tại sao các ân tứ và sự kêu gọi của Chúa không có sự hối cải. Chúa đã tự ràng buộc mình để biến đổi Áp-ram  không con thànhÁp-ra-ham , cha của nhiều dân tộc một cách siêu nhiên. Tương tự như vậy, Chúa Giê-su Christ tự ràng buộc mình để sử dụng chúng ta — những thành viên không hoàn hảo của Thân thể Ngài với những lỗi lầm và yếu đuối — để thực hiện các kế hoạch và mục đích của Ngài.

SAI LẦM LẦN NỮA, ÁP-RAM !

Bạn nghĩ Áp-ram  sẽ phản ứng thế nào trước trải nghiệm sâu sắc này? Có thể ông đã nhảy lên, chạy xuống đồi và nói với mọi người rằng, “Tôi đã gặp Chúa! Và đoán xem? Tôi sẽ sinh con! ”

Đến thời điểm này, chúng ta có thể hình dung một cách an toàn rằng Sarai có thể đã hỏi: “À, Áp-ram , Chúa có nói gì về tôi khi anh ở trên đó không?”

Có lẽ Áp-ram  đã trả lời, “Em biết không, em yêu, nghĩ lại thì Chúa thậm chí còn không hề nhắc đến tên em.”

Vì vậy, một lần nữa, Áp-ram  và Sarai đã giải thích lời của Chúa theo sự hiểu biết tự nhiên của họ. Sarai đề nghị Áp-ram  ngủ với người hầu của bà, Hagar (có lẽ có được trong lần gặp gỡ đầu tiên của Áp-ram  về sự bất tuân ở Ai Cập).

Vậy là Hagar thụ thai và sinh con cho Áp-ram ; tuy nhiên, sự ra đời của đứa con trai này chỉ gây ra xung đột trong gia đình Áp-ram , vì giờ đây người hầu gái có thể giành được vị trí danh dự trong cuộc đời Áp-ram  — với tư cách là mẹ của con trai ông — mà Sarai thì không thể.

Các vấn đề gia đình tiếp tục leo thang sau khi đứa trẻ Ishmael chào đời, nhưng Chúa vẫn chưa cho phép Áp-ram  từ bỏ đứa con này. Trên thực tế, Ishmael đã 13 tuổi trước khi Chúa hiện ra với Áp-ram và Sarai, đổi tên họ thành Áp-ra-ham và Sarah, và tuyên bố rằng, trong vòng một năm, họ sẽ có đứa con theo lời hứa.

Sau khi Isaac được sinh ra cho Áp-ra-ham và Sarah, Chúa đã cho phép yêu cầu của Sarah là đuổi Hagar và Ishmael ra khỏi trại. Tuy nhiên, ngay cả khi đó, Ngài đã hứa bảo vệ và cung cấp cho Ishmael và con cháu của ông — đại diện cho các quốc gia Ả Rập ngày nay.

Thật đáng suy ngẫm khi nhận ra những hậu quả to lớn đã xảy ra từ quyết định của Áp-ra-ham sinh con trai qua người nô lệ Hagar. Mọi xung đột ở Trung Đông trong nhiều năm giữa Y-sơ-ra-ên và những người hàng xóm Ả Rập của họ đều có thể bắt nguồn từ quyết định đó — từ nỗ lực xác thịt của tổ tiên chung của họ nhằm tự mình thực hiện lời hứa của Chúa.

CHA CỦA ĐỨC TIN?

Mọi người đều nói về “đức tin lớn của Áp-ra-ham” và cách Áp-ra-ham tin vào Chúa trong nhiều thập kỷ. Nhưng câu hỏi của tôi là: Tại sao phải mất nhiều thời gian như vậy để lời hứa thiêng thượng về một người con trai cuối cùng cũng trở thành hiện thực trong cuộc đời Áp-ra-ham? Câu trả lời rất rõ ràng: Bởi vì với mỗi bước đi của mình,Áp-ra-ham đã làm hỏng kế hoạch của Chúa. Đó là lý do tại sao phải mất nhiều thời gian như vậy!

 

  • Chúa đã phán, “Ta muốn ngươi và Sarai đi riêng đến một vùng đất mới mà Ta sẽ chỉ cho ngươi.” Nhưng thay vào đó, Áp-ram lại đưa cha mình và cháu trai là Lot đi cùng — một quyết định làm chậm trễ kế hoạch của Chúa.

 

  • Chúa phán, “Ngươi sẽ có một con trai,” nên Áp-ram đã ngủ với Hagar — một quyết định khác làm chậm trễ kế hoạch của Chúa thêm nhiều năm nữa.

Bằng những lựa chọn của riêng mình,Áp-ra-ham đã tự mình trì hoãn ý muốn của Chúa đối với cuộc đời mình trong nhiều, nhiều năm. Vậy thì tại sao trên thế gian này, Kinh thánh lại dùng Áp-ra-ham làm ví dụ về một người mà chúng ta nên noi theo? Bởi vì với mọi lỗi lầm ông đã phạm, với mọi bước ngoặt sai lầm ông đã thực hiện, và với mọi sai lầm nghiêm trọng trong phán đoán,Áp-ra-ham không bao giờ đánh mất lòng nhiệt thành của mình hoặc ngừng hết lòng tiếp tục theo Chúa.

Với mỗi lỗi lầm đã mắc phải, với mỗi bước đi sai lầm và với mỗi sai lầm nghiêm trọng trong phán đoán,Áp-ra-ham không bao giờ đánh mất lòng nhiệt thành hoặc ngừng hết lòng theo Chúa.

Theo trình độ hiểu biết và kiến thức hạn hẹp của mình,Áp-ra-ham tin rằng ông đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để hoàn thành ý muốn của Chúa đối với cuộc đời ông. Ông có thể đã bỏ lỡ nó hàng dặm, nhưng ông vẫn đang đi theo tiếng nói của Chúa. Nói cách khác, chúng ta không phải bắt chước hành vi hay hành động của Áp-ra-ham; mà là lòng nhiệt thành kiên định của ông đối với Chúa.

Đừng tìm kiếm một người hoàn hảo để noi theo, vì bạn sẽ không tìm thấy ai khác ngoài Chúa Giê-su Christ. Thay vào đó, hãy tìm kiếm những tín hữu có ngọn lửa luôn cháy trong lòng họ dành cho Chúa — những người duy trì ngọn lửa của họ qua nhiều năm và qua mọi nghịch cảnh. Giống như Áp-ra-ham, những người này sẽ được tìm thấy trong “Danh sách những Anh hùng đức tin”.

Hãy tìm một tín hữu từ chối buông bỏ khải tượng trong lòng mình và kiên trì cho đến khi khải tượng đó được hoàn thành. Đó là một đức tin đáng để noi theo!

SUY NGẪM

Áp-ra-ham đã giải thích lời Chúa theo sự hiểu biết của riêng mình và kỳ vọng của người khác. Kết quả là, ông đã đi chệch hướng, không vâng theo hoàn toàn và cuối cùng đã mang lại khó khăn không cần thiết cho cả bản thân và gia đình.

Hãy xem xét một số chỉ dẫn cụ thể mà Chúa đã ban cho bạn. Bạn đã hoàn toàn vâng theo những gì bạn biết là ý muốn của Ngài cho cuộc sống của bạn chưa? Bạn có nhận ra một số hậu quả khó chịu đang lan sang cuộc sống của người khác do sự bất tuân của chính bạn không? Nếu vậy, hãy chỉ cần ăn năn và cầu xin Cha của lòng thương xót hướng dẫn con đường của bạn theo ý muốn hoàn hảo của Ngài. Sau đó, hãy bước ra và làm bất cứ điều gì Ngài bảo bạn làm.

Sự chu cấp và phước lành mà Chúa dành cho bạn có liên quan trực tiếp đến lộ trình mà Ngài đã chỉ định cho bạn đi theo. Bất kỳ sự chệch hướng nào khỏi lộ trình đó cũng sẽ ảnh hưởng đến thời điểm mà kế hoạch của Chúa sẽ xảy ra. Sự vâng lời một phần (thực ra, chỉ đơn giản là sự bất tuân) làm chậm trễ ý muốn của Chúa đối với cuộc sống của bạn và khiến bạn dễ bị tấn công bởi kẻ thù.

Hãy dành thời gian để tĩnh lặng trước Chúa và thành thật với chính mình. Bạn có để sự nghi ngờ hoặc sợ hãi cản trở bạn — ảnh hưởng xấu đến sự vâng lời của bạn và khiến bạn đi chệch hướng không?

Đức Chúa Trời đã thay thế Áp-ra-ham để bảo đảm hiệu quả của giao ước huyết mà Ngài đã lập thay cho Áp-ra-ham. Chúa Giê-xu đã thay thế bạn để trở thành Đấng bảo lãnh và bảo đảm cho một giao ước tốt hơn.

Chúa đã nỗ lực hết sức để đảm bảo thành công của bạn. Bạn đã thực hiện những bước nào để đền đáp cho khoản đầu tư vô song của Ngài vào cuộc sống của bạn chưa?