Nghiên Cứu Tân Ước cho thấy rõ rằng ăn năn là yêu cầu bắt buộc đối với người chưa tin Chúa để được đến với Chúa. Đây cũng là một phần thiết yếu trong bước đường Cơ đốc của mọi tín hữu kết ước.
Sự ăn năn thực sự khác với việc chỉ “xin lỗi” vì đã làm sai.
Chúng ta thấy sự khác biệt này trong trường hợp của hội thánh Cô-rinh-tô. Khi Phao-lô viết lá thư đầu tiên cho người Cô-rinh-tô, ông đã đề cập đến nhiều vấn đề tồn tại trong hội thánh tại Cô-rinh-tô, bao gồm xung đột, tham vọng ích kỷ và say rượu. Tuy nhiên, vấn đề tai tiếng nhất ở hội thánh này là hành vi dâm loạn của một anh em trong hội thánh, người này phạm tội tà dâm với vợ của cha mình ( xem 1 Cô-rinh-tô 5:1).
Phao-lô đã quá kinh ngạc trước hành động vô luân này đến nỗi ông nói với người Cô-rinh-tô rằng loại vô luân này thậm chí những người không phải là Cơ Đốc nhân cũng chẳng có giống như vậy. Phao-lô yêu thương họ, và ông không muốn thấy hội thánh ở đó bị nguy hiểm. Do đó, ông kiên quyết thúc giục những tín hữu trong hội thánh nhanh chóng giải quyết những hành vi đầu độc về phương diện tâm linh này trước khi toàn thể hội thánh bị ô nhiễm.
Khi đọc lá thư thứ hai của Phao-lô gửi cho người Cô-rinh-tô, rõ ràng là hội thánh đã hành động nghiêm túc với những mệnh lệnh của Phao-lô. Họ hẳn đã xấu hổ và buồn bã vì Phao-lô phải khiển trách họ, vì sứ đồ đã nói với họ, “…, đã làm cho anh em buồn rầu, thì tôi chẳng lấy làm phàn nàn,…” (2 Cô-rinh-tô 7:8 NKJV ).
Từ “phàn nàn” bắt nguồn từ từ tiếng Hy Lạp lupeo , dùng để chỉ nỗi đau hoặc sự đau buồn. Rõ ràng là lá thư đầu tiên của Phao-lô đã khiến hội thánh Cô-rinh-tô cảm thấy vô cùng đau đớn và buồn rầu . Phao-lô biết đây là phản ứng của họ nên ông tiếp tục nói với họ, “…Tôi thấy bức thơ ấy ít nữa cũng làm cho an hem buồn rầu trong một lúc.…” Hai lần trong II Cô-rinh-tô 7:8, Phao-lô biết rõ rằng họ đã đau buồn vì lá thư trước đó ông đã gửi cho họ.
Tuy nhiên, Phao-lô tiếp tục trong II Cô-rinh-tô 7:9 ( NKJV ) bằng cách nói, “nay tôi lại mừng, không phải mừng về sự anh em đã phải buồn rầu, song mừng về sự buồn rầu làm cho anh em sanh lòng hối cải. Thật, anh em đã buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời, ….”
Từ “buồn rầu” cũng bắt nguồn từ từ tiếng Hy Lạp lupeo , biểu thị nỗi đau hoặc sự đau buồn . Từ “ăn năn” là metanoeo , ám chỉ sự thay đổi hoàn toàn, triệt để, toàn diện . Như chúng ta đã bàn trước đó, đó là một quyết định để thay đổi hoàn toàn hoặc hoàn toàn thay đổi cách suy nghĩ, niềm tin hoặc cách sống của một người .
Phao-lô tiết lộ rằng người Cô-rinh-tô không chỉ lắng nghe thông điệp trong bức thư thứ nhất của ông — mà họ đã chú tâm lắng nghe và quyết định thay đổi . Trên thực tế, họ đã vâng lời ông triệt để đến nỗi họ đã kinh nghiệm được một sự biến đổi hoàn toàn, đối với tình trạng tội lỗi mà họ không thể nhận ra mà Phao-lô đã khiển trách họ trong một bức thư trước đó. Do đó, toàn bộ cụm từ trong II Cô-rinh-tô 7:9 có thể được diễn giải là, “Tôi không mừng vì đã khiến anh em cảm thấy đau đớn và buồn rầu, nhưng tôi mừng vì bức thư của tôi đã khiến anh em quyết tâm trong lòng mình cần phải thay đổi.... ”
Phao-lô tiếp tục giải thích thêm: “…Thật, anh em đã buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời….” Cụm từ “theo ý Đức Chúa Trời” này có thể được dịch là, “Nỗi đau của anh em là sự hồi đáp mà Đức Chúa Trời bày tỏ với anh em.” Đức Thánh Linh đã sử dụng lá thư đầu tiên của Phao-lô để chạm đến lòng họ, và Phao-lô đã nhanh chóng nhận ra điều này.
Mặc dù nỗi buồn mà các tín hữu ở Cô-rinh-tô cảm thấy có thể đã được khởi xướng bởi lá thư của Phao-lô, sự thật là lòng họ cảm thấy đau đớn vì Thánh Linh của Đức Chúa Trời đang làm việc trong lòng họ. Do đó, câu này có thể được dịch là, “Tôi không mừng vì tôi đã khiến anh em cảm thấy đau đớn và buồn rầu, nhưng tôi mừng vì lá thư của tôi đã khiến anh em muốn thay đổi. Nỗi đau của anh em là phản ứng của anh em đối với sự bày tỏ của Đức Chúa Trời dành cho anh em….”
Các Cơ Đốc nhân ở Cô-rinh-tô đã nhanh chóng đáp lại sự xử lý của Đức Chúa Trời cho họ. Trên thực tế, họ đã vâng lời ngay lập tức và nghiêm túc tuân theo chỉ dẫn của Phao-lô đến nỗi trong lá thư tiếp theo gửi cho họ, sứ đồ đã tuyên bố, “Vậy, hãy xem, sự buồn rầu theo ý Đức Chúa Trời sanh ra sự ân cần trong anh em là dường nào! Lại có sự chữa chối, buồn giận, răn sợ, sốt sắng, nôn nả, trách phạt là dường nào! Anh em đã tỏ ra cho ai nấy đều biết rằng mình vốn là thanh sạch trong việc đó.” (câu 11 NKJV ).
Không muốn làm buồn lòng Đức Thánh Linh nữa, các Cơ Đốc nhân ở Cô-rinh-tô đã ngay lập tức ăn năn và thanh tẩy mình khỏi tội lỗi và dục vọng của xác thịt. Hành động của họ là bằng chứng bên ngoài cho thấy sự ăn năn thật sự đã xảy ra.
Như chúng ta đã thấy, sự ăn năn thật sự tạo ra sự biến đổi không thể chối cãi trong hành vi của một người. Sự thay đổi trong hội thánh Cô-rinh-tô là bằng chứng đủ để Phao-lô nói rằng giờ đây họ hoàn toàn “trong sạch” trong những vấn đề mà trước đây họ đã sai. Họ đã được minh oan hoàn toàn!
Bạn đã bao giờ cảm thấy buồn rầu vì một tội lỗi mà bạn đã phạm phải khiến lòng Chúa đau buồn chưa? Bạn có cho phép sự buồn rầu theo ý Chúa thực hiện trọn vẹn công tác của nó trong bạn và tạo ra khao khát thay đổi trong lòng bạn — dẫn đến sự thay đổi trong tính cách, hành vi và lối sống của bạn không? Hay bạn chỉ đơn giản là phủi bỏ nỗi buồn đó và chống lại cách Chúa giải quyết với bạn và ân điển của Ngài để giúp bạn trưởng thành?
Nếu chúng ta nhạy bén với Đức Thánh Linh và lắng tai nghe tiếng Ngài, chúng ta sẽ nghe Ngài phán với chúng ta khi chúng ta làm điều gì đó làm buồn lòng Đức Chúa Trời. Vào lúc đó, chúng ta có một sự lựa chọn: Chúng ta có thể cứng lòng và làm ngơ với sự cảnh báo của Đức Thánh Linh, hoặc chúng ta có thể để cho Đức Thánh Linh xử lý sâu sắc bên trong chúng ta và hành động trong chúng ta để chúng ta mong muốn không bao giờ vi phạm theo cách đó nữa. Đức Chúa Trời sẵn lòng làm việc trong chúng ta và với chúng ta, nhưng chúng ta phải có tấm lòng khao khát đáp lại tích cực với sự hành động của Ngài.
Hãy dành thời gian để tự đánh giá lại cách Thánh Linh của Chúa đã cố gắng hành động trong bạn. Liệu bạn có thể thành thật nói rằng bạn đã để sự buồn rầu theo ý Chúa tác động trong bạn — do đó tạo ra một khao khát mạnh mẽ để bạn thay đổi và không bao giờ phạm tội theo cùng một cách nữa không? Bất kể bạn đã làm gì, Chúa vẫn tha thứ cho bạn và Ngài sẽ ban cho bạn sức mạnh để bạn có thể thực hiện được sự thay đổi mạnh mẽ, lâu dài trong cuộc sống của bạn nếu tấm lòng bạn thực sự ăn năn. Điều đó tùy thuộc vào bạn.