Không ai trong chúng ta thích bị đau đớn. Tuy nhiên, sự đau đớn rất quan trọng vì nó là tín hiệu được thiết kế để cảnh báo chúng ta, ví dụ, chúng ta cảm thấy bị đau khi có điều gì đó không ổn trong cơ thể. Cách chúng ta phản ứng đối với cơn đau trong thân thể có thể là tìm ra gốc rễ của cơn đau hoặc chỉ đơn giản là làm tê liệt sự khó chịu bằng thuốc giảm đau. Thuốc giảm đau có thể có tác dụng trong một khoảng thời gian, nhưng khi tác dụng làm tê liệt mất đi, cơn đau thường tái phát vì nguồn gốc của nó không bao giờ được xác định và điều chỉnh.
Cách duy nhất để loại bỏ vĩnh viễn cơn đau là đi đến gốc rễ của nó. Khi đã xác định được nguồn gốc và áp dụng đúng phương pháp điều trị, cơn đau có thể được loại bỏ.
Chúng ta đang sống trong thời đại mà mọi người chỉ muốn được nghe rằng mọi thứ sẽ ổn thôi. Nhưng sự thật là, một số thứ sẽ không ổn nếu không có sự thay đổi. Chúng ta phải yêu thương mọi người đủ để thành thật với họ, bất kể họ đau đớn thế nào khi nghe sự thật.
Thật tốt khi rao giảng những sứ điệp giúp người nghe được phấn chấn. Trên thực tế, đây là điều chúng ta cần làm trong một thế giới có quá nhiều sự tổn thương, chán nản, khó khăn và thất vọng. Thực vậy, chúng ta cần phải trở thành nguồn động viên khích lệ cho các tín hữu khác trong hội thánh và với những người cảm thấy bị cuộc sống vùi dập.
Nhưng khi những người không phải là Cơ Đốc nhân hoặc những Cơ Đốc nhân cố tình dùi mài trong tội lỗi sống ở giữa chúng ta, chúng ta có nghĩa vụ phải đảm bảo họ hiểu rằng chính tội lỗi đã ngăn cách họ với Chúa. Họ không hoàn toàn ổn với Chúa. Họ có thể đau đớn khi nghe sự thật về hoàn cảnh của mình, nhưng chúng ta không được chỉ ném "thuốc giảm đau" vào những người bị hư mất hoặc không có mối tương giao thật với Chúa để làm họ tê liệt và không biết đến sự thật. Chúng ta phải cầu xin Đức Thánh Linh giúp mở mắt họ ra để thấy gốc rễ của vấn đề trong cuộc sống của họ –– tình trạng tâm linh của họ.
Khi chúng ta nói về chủ đề tội lỗi với những người chưa được cứu hoặc với những người đã mất phương hướng trong bước đường đi theo Chúa, chúng ta phải giải quyết gốc rễ . Tất cả những bài giảng truyền cảm hứng và “hướng dẫn” trên thế giới không thể chữa lành một tấm lòng tội lỗi hoặc ương ngạnh. Chắc chắn chúng ta phải cư xử yêu thương với những người sống cuộc sống tội lỗi. Nhưng tội lỗi của một người không thể thay đổi chỉ bằng một cái vỗ nhẹ vào lưng hoặc một cái ôm quanh cổ!
Trong Công vụ 2:37 và 38, chúng ta thấy Đức Chúa Trời đã dùng sứ đồ Phi-e-rơ để rao giảng cho những người ngoại vào Ngày Lễ Ngũ Tuần.
Chúng nghe bấy nhiêu lời, trong lòng cảm động, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: Hỡi anh em, chúng ta phải làm chi? 38 Phi-e-rơ trả lời rằng:Hãy hối cải,…..
— Công vụ 2:37,38
Với cách tiếp cận thẳng thắn, không biện hộ và trực tiếp, Phi-e-rơ đã rao giảng Phúc âm với quyền năng của Đức Chúa Trời. Ông không tấn công những người nghe mình, và chúng ta cũng không nên tấn công những người mà chúng ta đang cố gắng tiếp cận. Không có bất kỳ lý do gì để tấn công hoặc nói xấu mọi người khi chia sẻ Phúc âm. Ngay cả khi mọi người chết trong tội lỗi, họ vẫn được tạo ra theo hình ảnh của Chúa — và Chúa Giê-su đã chết trên Thập tự giá vì họ. Họ xứng đáng được tiếp cận với sự nghiêm trang và tôn trọng.
Phi-e-rơ rất tôn trọng, nhưng ông thẳng thắn và trung thực khi ông đi thẳng vào gốc rễ vấn đề của người nghe. Ông rao giảng một thông điệp khiến họ vô cùng khó chịu và đau đớn trong lòng đến nỗi họ kêu lên để làm sao nhận được sự cứu rỗi!
Công vụ 2:37 cho chúng ta biết sứ điệp của Phi-e-rơ đã tác động đến những người nghe ông như thế nào: “ Chúng [đám đông chưa được cứu] nghe bấy nhiêu lời, trong lòng cảm động, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: Hỡi anh em, chúng tôi phải làm chi?”
Tôi muốn bạn đặc biệt lưu ý đến câu từ này, “trong lòng cảm động.” Từ “cảm động” trong câu này là từ tiếng Hy Lạp katanusso , có nghĩa là bị đâm thấu , đâm thủng , đâm , chích , làm choáng hoặc đâm xuyên qua.
Lần duy nhất khác từ katanusso được tìm thấy trong Tân Ước là trong Giăng 19:34, phân đoạn Giăng viết về Chúa Giê-su: "Nhưng có một tên lính lấy giáo đâm ngang sườn Ngài, tức thì máu và nước chảy ra." Từ "đâm ngang" trong câu này xuất phát từ cùng một gốc từ nusso . Nó mô tả cách những người lính dùng giáo đâm, đâm thủng, chích và cắt để mở cạnh sườn của Chúa Giê-su. Đó là một vết đâm sâu vào cạnh sườn của Ngài, thậm chí đâm thủng cả phổi của Ngài.
Từ gốc này cũng được dùng trong Công vụ 2:37, được dịch là “bị đâm thủng” trong bản King James . Điều này cho chúng ta biết rằng những lời của Phi-e-rơ đã có tác dụng đâm thủng lương tâm của họ, khiến họ cảm thấy bị cắt toạc bên trong ra bởi sứ điệp của ông, như chúng ta thấy.
Những người nghe Phi-e-rơ giảng cảm thấy vô cùng bối rối khi nghe sứ điệp của ông. Sứ điệp đó đã đâm vào tấm lòng họ một nhát dao dữ dội đến nỗi nó xuyên thấu lương tâm họ, cắt toạc tâm hồn họ, đâm thủng bản thể sâu thẳm nhất của họ, và cắt sâu vào bên trong họ đến nỗi họ phải kêu cầu để được cứu. Sứ điệp bài giảng đã làm đau nhói tấm lòng và tâm trí của họ khi họ nhận ra tội lỗi của mình. Đột nhiên tâm hồn họ cảm thấy đau nhói .
Khi Phi-e-rơ đứng trước đám đông và rao giảng cho họ, ông biết họ cần phải nghe chân lý để thay đổi họ, chứ không phải thuốc giảm đau khiến họ cảm thấy dễ chịu trong khi không thể chữa khỏi vấn đề rất nghiêm trọng của họ. Gốc rễ của vấn đề phải được xác định để có thể giải quyết và loại bỏ.
Để những người chưa tin Chúa có thể thay đổi bản chất, họ cần phải ăn năn. Vì mục đích đó, Phi-e-rơ đã trình bày chân lý một cách táo bạo, rõ ràng và không hề xin lỗi.
Ngày hôm đó, Đức Thánh Linh đã chạm sâu vào lòng những người đó và cáo trách họ về tình trạng tội lỗi của họ. Đám đông không bị xúc phạm bởi sứ điệp của Phi-e-rơ. Trên thực tế, Công vụ 2:41 cho chúng ta biết rằng đám đông “vui vẻ tiếp nhận lời của ông”.
Mọi người thường biết ơn khi ai đó nói cho họ biết sự thật, ngay cả khi lúc đầu nghe có vẻ đau đớn. Họ đánh giá cao cách tiếp cận trung thực. Ngày hôm đó, hơn 3.000 linh hồn đã đến với Vương quốc của Chúa nhờ sự đâm thấu vào lòng mọi người qua lời rao giảng trung thực của Phi-e-rơ về Lời Chúa. Đó là một kết quả rất ấn tượng!
Khi chúng ta trình bày lẽ thật cho những người không phải là Cơ đốc nhân hoặc những người theo Cơ đốc giáo sai trật, chúng ta không cần phải xấu xí hay khắc nghiệt. Nhưng chúng ta cũng không cần phải hạ thấp lẽ thật hoặc xin lỗi về những gì Kinh thánh dạy.
Khi lẽ thật được trình bày rõ ràng và mạnh mẽ, nó như một thanh gươm sắc bén, hai lưỡi trong tay Đức Thánh Linh, mà Ngài dùng để xuyên thấu lòng người. Khi sự điệp bị hạ thấp, nó làm cùn lưỡi dao và khiến Đức Thánh Linh khó cắt xuyên qua các đồn lũy mà ma qủy đã tạo ra trong tâm trí con người bởi những thói quen tội lỗi, sự trói buộc và thế lực bóng tối.
Tất nhiên, chúng ta phải luôn để Đức Thánh Linh dẫn dắt chúng ta cách thức và thời điểm trình bày lẽ thật cho người chưa được cứu hoặc đã đi xa khỏi nhà của Chúa. Khi chúng ta nói với sự trắc ẩn — và khi chúng ta làm điều đó một cách táo bạo và thẳng thắn — gốc rễ vấn đề của người nghe sẽ được nhận ra và người đó có thể đưa ra quyết định ăn năn và cho phép Đức Thánh Linh loại bỏ nó bằng quyền năng của Ngài.
Chúng ta không bao giờ được quên rằng Phúc Âm là “ quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin” ( xem Rô-ma 1:16). Chúng ta không có bất cứ lý do gì để phải xấu hổ về Phúc Âm hoặc phải xin lỗi vì những đòi hỏi mà Đức Chúa Trời đã đặt ra cho tất cả những ai đến với Ngài.
Khi dân chúng nghe Phi-e-rơ rao giảng ngày hôm đó, lòng họ bị cắt toạc ra bởi lẽ thật mà Phi-e-rơ rao giảng đến nỗi họ kêu lên, “…Hỡi anh em, chúng ta phải làm chi?” (Công vụ 2:37). Dân chúng hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác cho họ biết những bước cần thiết để họ được nên công chính với Đức Chúa Trời. Đó là lúc Phi-e-rơ mạnh dạn nói với họ: “Hãy ăn năn.”
Và đó là khuôn mẫu mà chúng ta phải tuân theo khi chia sẻ lẽ thật với những người hư mất hoặc với những người cần được phục hồi trong mối tương giao với Chúa. Chúng ta phải trình bày lẽ thật một cách thuyết phục, đầy lòng trắc ẩn và đủ rõ ràng để họ hiểu được gốc rễ thực sự của vấn đề của họ. Chúng ta không được an ủi những người hư mất và những người sa ngã để họ cảm thấy rằng họ hoàn toàn ổn trong tội lỗi của mình; thay vào đó, chúng ta được kêu gọi giúp họ hiểu được họ cần phải ăn năn.
Sự thật là, mọi người lúc đầu có thể cảm thấy đau nhói vì những gì chúng ta nói với họ, nhưng chính sự đau nhói đó có thể là thứ khiến họ ăn năn. Tội lỗi và hậu quả của nó là vĩnh cửu và không thể thay đổi sau khi chết.
Đối với những người chưa được cứu rỗi, họ có thể gặp rủi ro cao hơn. Một lựa chọn sai lầm có thể dẫn đến sự đau khổ đời đời trong địa ngục, mãi mãi xa cách sự hiện diện của Chúa. Đối với những Cơ Đốc nhân lạc lối, họ sẽ mất mát rất nhiều khi họ chấp nhận đánh đổi cuộc sống vâng phục để lấy thú vui tội lỗi và sự cố ý bất tuân. Nếu chúng ta yêu thương những cá nhân này, chúng ta sẽ yêu thương nói với họ sự thật để giúp họ trở lại trạng thái tỉnh táo về mặt tâm linh và sắp xếp lại các ưu tiên về mặt tâm linh của họ theo đúng thứ tự.
Hãy nghĩ đến những người bạn biết cần tiếp nhận Chúa Jesus làm Cứu Chúa của họ — cũng như những Cơ Đốc nhân đã lạc lối và cần tái dâng cuộc đời mình cho Chúa. Bạn có yêu thương họ đủ để ngồi xuống với họ và nói cho họ biết sự thật, giải thích tình trạng tâm linh của họ nghiêm trọng như thế nào theo Lời Chúa không? Nếu bạn chưa được cứu — hoặc đang sống trong tình trạng sa sút — bạn có hy vọng rằng có ai đó sẽ quan tâm đến bạn đủ để nói cho bạn biết sự thật không?