Điều tôi ao ước là cuốn sách này sẽ thúc đẩy bạn tìm kiếm Chúa một cách nhiệt thành để biết được kế hoạch và mục đích của cuộc đời bạn, nếu Ngài chưa nói với bạn. Tôi cũng cầu nguyện rằng một khi bạn biết Ngài đã kêu gọi bạn làm gì, bạn cũng sẽ được thúc đẩy để vâng theo sự dẫn dắt của Chúa Thánh Linh và thực hiện các bước cần thiếtcần thiết để đưa kế hoạch thiêng thượng đó vào cuộc sống của bạn. Tuy nhiên, bên cạnh việc thúc đẩy bạn “yêu thương và làm việc lành” (Hê-bơ-rơ 10:24), tôi sẽ vô cùng thiếu sót nếu không nhắc nhở bạn về một sự thật cực kỳ quan trọng: Bạn không đơn độc trong cuộc phiêu lưu vĩ đại này!
Trước hết và quan trọng nhất, bạn có lời hứa của Chúa Giê-su rằng Ngài sẽ không bao giờ lìa bỏ bạn hoặc từ bỏ bạn (Hê-bơ-rơ 13:5). Tất nhiên, đây là lẽ thật quan trọng nhất và nổi bật nhất mà bạn không bao giờ được quên. Chúa Giê-su phải luôn là trọng tâm cuối cùng của bạn khi bạn bắt đầu theo đuổi mục đích của Ngài cho cuộc đời bạn.
Nhưng tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng khi bạn bắt đầu thực hiện các bước cần thiết để biến khải tượng của mình thành hiện thực, Chúa cũng sẽ đặt để những người giúp đỡ vào cuộc sống của bạn để hỗ trợ bạn. Ngài đem đến những mối quan hệ này vào cuộc sống của bạn với mục đích để khuyến khích và thúc đẩy bạn đáp ứng đúng đắn khi đối diện những tình huống khó khăn xảy ra. Và tôi đảm bảo với bạn rằng những tình huống khó khăn sẽ xảy ra khi kẻ thù cố gắng ngăn cản kế hoạch của Chúa được thực hiện trong cuộc sống của bạn!
Có hai lý do cơ bản khiến chúng ta khuất phục trước những chiến thuật của những kẻ đánh cắp khải tượng và từ bỏ khải tượng của mình. Lý do đầu tiên liên quan đến việc chúng ta bước đi với Chúa như thế nào. Chúng ta phải bảo vệ tấm lòng và tâm trí của mình bằng cách dành thời gian cho Lời Chúa và cầu nguyện để được Chúa Thánh Linh hướng dẫn và ban sức năng lực. Về cơ bản, mỗi chương trong cuốn sách này cho đến tại đây đều đề cập đến các khía cạnh khác nhau trong việc duy trì mối quan hệ bền chặt, lâu dài với Chúa.
Chúa không bao giờ có ý định để chúng ta chỉ sống bởi đức tin một mình mà thôi.
Nhưng lý do thứ hai khiến chúng ta mất đi niềm đam mê và từ bỏ khải tượng có liên quan đến các mối quan hệ của chúng ta trong Thân thể Đấng Christ. Đôi khi sau một thời gian dài trôi qua kể từ khi chúng ta nhận được lời Chúa, chúng ta mang trong mình một gánh nặng một sự chán nản to lớn nhưng lại không tìm đến những tín hữu khác để được giúp đỡ và hỗ trợ. Tuy nhiên, Chúa không bao giờ có ý định để chúng ta sống cuộc sống đức tin của một mình mà thôi
KẺ ĐÁNH CẮP KHẢI TƯỢNG SỐ BẢY:
SỰ ĐƠN ĐỘC
Trong sách Truyền Đạo, Sa-la-môn đã viết một số câu Kinh Thánh cho thấy ông hiểu rằng “con người không thể nào sống đơn độc được”. Thông điệp trong những câu Kinh Thánh này rất rõ ràng: Chúng ta cần lẫn nhau khi chúng ta nỗ lực thực hiện những khải tượng mà Chúa ban cho chúng ta.
Hai người hơn một, vì họ sẽ được công giá tốt về công việc mình. Nếu người nầy sa ngã, thì người kia sẽ đỡ bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình mà sa ngã, không có ai đỡ mình lên! Cũng vậy, nếu hai người ngủ chung thì ấm; còn một mình thì làm sao ấm được? Lại nếu kẻ ở một mình bị người khác thắng, thì hai người có thế chống cự nó; một sợi dây bện ba lấy làm khó đứt
Truyền Đạo 4:9-12
Chúng ta đã nói về những kẻ đánh cắp khải tượng như thời gian, Satan, bạn bè, gia đình, sự hâm hẩm và sự thiếu chuẩn bị. Một kẻ đánh cắp khải tượng khác mà chúng ta phải đấu tranh với tư cách là những người tin Chúa là sự đơn độc . Nếu kẻ thù có thể thành công trong việc cô lập chúng ta khỏi những anh chị em trong Chúa Giê-su Christ, nó có thể ngăn chặn sự phát triển thuộc linh của chúng ta ngay tại chỗ và khiến chúng ta gần như không thể hoàn thành kế hoạch thiêng thượng của mình.
Ở đây, tôi không nói đến những tín hữu chịu bắt bớ, bị cô lập trong các nhà tù chính trị hoặc trong những tình huống tương tự, bị tách khỏi những tín hữu khác, mà không theo ý muốn của họ. Chắc chắn rồi, Kinh thánh cho chúng ta biết rằng Chúa ban ân điển và sự an ủi đặc biệt cho những anh chị em quý mến này. Tôi cũng không nói đến những tín hữu lên lịch thời gian ở một mình để tìm kiếm Chúa hoặc để có được sự nghỉ ngơi và được sự tươi mới cần thiết.
Tôi đang nói về những người tin Chúa, trong cuộc sống bình thường, họ phải nghe lời dối trá liên tục từ kẻ thù — những lời dối trá như:
Cuối cùng, những người này thu mình lại, ẩn náu cho đến khi họ trở nên cô lập và đơn độc.
Một kịch bản không may khác xảy ra, đó là khi những người này bị xúc phạm hoặc tổn thương bởi những người tin Chúa khác và họ sử dụng sự xúc phạm hoặc tấm lòng tan vỡ của họ làm cái cớ để rút lui khỏi tất cả những người tin Chúa khác. Những người này quyết định trong tâm trí rằng tất cả những tín hữu khác đều giống hệt người đã làm tổn thương hoặc xúc phạm họ. Trong cơn tức giận và sự không tha thứ, họ quay lưng lại với Hội thánh và thay vào đó theo đuổi tình bạn trên thế gian.
Việc cho phép bản thân trở nên cô lập và tách biệt khỏi phần còn lại của Thân thể Đấng Christ hoặc khỏi thẩm quyền thuộc linh trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng có thể hủy hoại hành trình theo Chúa của bạn và sự hoàn tất cho khải tượng của bạn.
Có lẽ bạn cũng đã từng bị cám dỗ để cô lập mình khỏi những tín hữu khác sau khi nhận được lời từ Chúa. Có lẽ bạn đã gặp phải sự từ chối từ gia đình hoặc bạn bè. Bạn có thể cảm thấy muốn tránh xa mọi người và mọi thứ liên quan đến hội thánh địa phương vì một số tổn thương hoặc thất vọng. Hoặc tâm trí bạn có thể đã bị tấn công bởi những lời dối trá từ kẻ thù khi bạn cố gắng giữ vững sự kiên định theo thời gian.
Tuy nhiên, sự cảnh báo ở đây là: Việc cho phép bản thân trở nên cô lập và tách biệt khỏi phần còn lại của Thân thể Đấng Christ hoặc khỏi thẩm quyền thuộc linh trong BẤT KỲ hoàn cảnh nào cũng có thể hủy hoại hành trình theo Chúa của bạn và sự hoàn tất cho khải tượng của bạn.
Cô lập bản thân không bao giờ là giải pháp. Và điều quan trọng là phải nhận ra rằng cô lập không chỉ là vấn đề tách biệt bản thân khỏi mối quan hệ với những người tín hữu khác, khỏi hội thánh địa phương hoặc khỏi thẩm quyền thuộc linh. Bạn cũng có thể tách biệt và cô lập bản thân về mặt cảm xúc và tâm linh để mặc dù bạn ngồi giữa hội chúng mỗi tuần, bạn vẫn có thể bỏ lỡ nguồn cung ứng sức mạnh và sự khích lệ mà những người tín hữu khác có thể đem đến cho bạn.
Tất nhiên, khi bạn cảm thấy muốn cô lập mình khỏi những người tin Chúa khác, bước đầu tiên của bạn là đến gần Chúa. Ngài sẽ cung ứng sức mạnh và sự chữa lành mà bạn cần cho bất kỳ tổn thương hay thất vọng nào mà bạn có thể đã trải qua. Sau đó, bạn sẽ thấy rằng Ngài không chỉ chữa lành nỗi đau của bạn, mà Ngài còn hướng dẫn những người khác bước vào cuộc sống của bạn để bày tỏ tình yêu của Ngài đối với bạn và gắn kết bạn vào gia đình của Chúa theo cách lành mạnh.
Sự cô lập không chữa lành nỗi đau; trên thực tế, nó thực sự tạo ra nhiều vấn đề hơn bằng cách biến bạn thành mục tiêu dễ bị kẻ thù tấn công. Chúa đã thiết kế mối tương giao tin kính để qua đó bạn sẽ được bảo vệ trong cuộc sống của bạn. Đó là ý nghĩa của Truyền Đạo 4:9,10 khi nói rằng, “Hai người hơn một… Vì nếu họ sa ngã, người kia sẽ nâng bạn mình lên; nhưng khốn thay cho kẻ ở một mình khi sa ngã, vì không có ai khác đỡ mình lên.”
Bạn thấy đấy, đúng là qua đức tin và sự kiên nhẫn, chúng ta thừa hưởng những lời hứa của Chúa. Tuy nhiên, đức tin và khả năng chịu đựng của chúng ta có thể bị tổn hại rất nhiều nếu chúng ta sống tách biệt và đơn độc, không kết nối với Hội thánh. Chúng ta cần tình yêu thương và sự khích lệ của những người tin Chúa khác — không chỉ giúp chúng ta thực hiện khải tượng mà còn giúp chúng ta trưởng thành về mặt thuộc linh, biết kiểm soát cuộc sống và duy trì sự ổn định trong hành trình theo Chúa.
Vì vậy, đừng nuôi dưỡng những suy nghĩ xa lánh mọi người, đặc biệt là khi bạn đang đau khổ hoặc khi bạn bị cám dỗ từ bỏ khải tượng của mình. Kẻ thù sẽ cố gắng tiêm những suy nghĩ tiêu cực đó vào tâm trí bạn như một cái móc câu để kéo bạn vào sự cô lập để nó có thể tăng cường tấn công bạn. Bất cứ khi nào bạn bắt đầu nghĩ như vậy, bạn phải nhận ra rằng, bây giờ hơn bao giờ hết, bạn cần những người anh chị em thân thiết mà Chúa đem đến cho cuộc sống của bạn!
Hãy nhớ rằng, ngay cả Chúa Giê-su cũng cần sự thông công của những người bạn thân nhất của Ngài trong thời điểm Ngài chịu đau khổ lớn lao. Đó là lý do tại sao Ngài yêu cầu Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng cầu nguyện với Ngài trong Vườn Ghết-sê-ma-nê vào đêm trước khi Ngài bị đóng đinh.
Quá nhiều người không bao giờ có được vị trí của mình trong Thân thể Đấng Christ vì họ không tham gia vào mối tương giao hằng ngày với những tín hữu khác hoặc không nỗ lực để tương giao với những anh chị em khác trong Đấng Christ trong cuộc sống của họ. Họ sợ thú nhận những điểm yếu của mình với một người khác, sợ thừa nhận rằng họ cần sự giúp đỡ, hoặc thậm chí là sợ cầu nguyện. Nếu những tín hữu này tiếp tục đầu hàng trước những chiến thuật tự cô lập của kẻ thù, thì chẳng bao lâu nữa khả năng chịu đựng cuộc chiến đấu lớn của những đau khổ của họ sẽ ngày càng giảm sút. Rồi một ngày nào đó khi họ phải chịu một trong những đòn tàn phá của cuộc sống mà họ không thể chịu đựng một mình, thì họ sẽ có nhiều khả năng từ bỏ hoặc trở nên hâm hẩm trong hành trình theo Chúa của mình.
Đức tin đến từ Chúa và được nuôi dưỡng bởi Lời Ngài khi chúng ta có sự hiệp thông và nhận được sự hướng dẫn từ Đức Thánh Linh. Tuy nhiên, Chúa muốn chúng ta cũng nhận được rất nhiều Lời Chúa từ những tín hữu khác. Đó là lý do tại sao Ngài truyền lệnh cho chúng ta “…hưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là “Ngày nay,” hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng.” (Hê-bơ-rơ 3:13). Ngoài ra, Kinh thánh cho chúng ta biết rằng “… đức tin không có việc làm thì chết...” (Gia-cơ 2:26). Khi chúng ta sát cánh cùng các thánh đồ khác trong hội thánh địa phương, chúng ta có nhiều cơ hội để đưa Lời Chúa vào cuộc sống của mình!
Sự kiên nhẫn của chúng ta được củng cố khi những tín hữu khác đến bên chúng ta và chia sẻ những chiến thắng và niềm vui của họ có khi họ đã phải đấu tranh vất vả để đạt được.
Sự kiên nhẫn cũng đến từ Chúa, và nó được phát triển khi chúng ta chọn tiếp tục yêu thương và phục vụ Ngài bằng cả tấm lòng, tâm hồn, tâm trí và sức lực của mình — bất kể có chướng ngại vật nào trên con đường của chúng ta. Nhưng cũng vậy, sự kiên nhẫn của chúng ta cũng được củng cố khi những tín hữu khác đến bên chúng ta và chia sẻ những chiến thắng và niềm vui của họ có khi họ đã chiến đấu vất vả để đạt được.
Đây là lý do tại sao Đức Thánh Linh thường sẽ gửi một tín hữu khác đến để củng cố bạn và giúp bạn làm tươi mới niềm đam mê và lòng nhiệt thành khi bạn mất phương hướng trong hành trình theo Chúa. Người bạn trong Đấng Christ đó sẽ giúp bạn kết nối lại với quyền năng của Lời Chúa và ngọn lửa của Đức Thánh Linh. Và nếu bạn đang giữ vững đức tin và sự kiên nhẫn của mình, người bạn tin kính của bạn sẽ giúp bạn khơi dậy ngọn lửa đang bùng cháy trong tấm lòng bạn, truyền cảm hứng cho bạn để bạn mạnh dạn hoàn thành mục đích thiêng thượng của mình.
Đó là “sợi dây bện ba” mà Sa-la-môn ám chỉ đến: bạn, người bạn tin kính của bạn và Chúa . Chúa Giê-su nói với chúng ta trong Ma-thi-ơ 18:19,20 rằng bất cứ khi nào bạn và một tín hữu khác đồng ý trong sự cầu nguyện, Ngài luôn hiện diện — sẵn sàng giải phóng quyền năng siêu nhiên, đáng kinh ngạc của Ngài và thực hiện Lời Ngài thay cho bạn. Do đó, sợi dây bện ba là chìa khóa để hoàn thành kế hoạch thiêng thượng của bạn!
Đức tin và sự kiên nhẫn đạt đến sự trưởng thành trong cuộc sống của bạn khi bạn tham gia vào hội thánh của mình, giao lưu và kết bạn thân thiết với những tín hữu khác trong cộng đồng địa phương đó. Mặt khác, nếu không tiếp xúc hàng ngày với những người mà Chúa đã chỉ định để bạn có mối quan hệ gần gũi, bạn có thể bị lừa dối khi nghĩ rằng mình đang phát triển và trưởng thành trong Chúa khi thực tế thì không phải vậy.
Rõ ràng là nếu chỉ ngồi ở nhà và xem truyền hình Cơ đốc thì không cần phải áp dụng đức tin hay sự kiên nhẫn. Khi bạn ngồi trên chiếc ghế bành thoải mái hoặc ngả lưng trên ghế sofa xem truyền hình, bạn hoàn toàn kiểm soát được tình hình đó. Bạn có thể chọn những gì phù hợp với mình tại bất kỳ thời điểm nào và không ai thách thức bạn để bắt bạn theo bất kỳ cấp độ nào trong cuộc sống.
Ngay cả khi bạn vô cùng xúc động trước lời dạy đầy quyền năng của một mục sư truyền hình giảng Lời Chúa, thì cũng không có ai ở đó để bắt bạn phải chịu trách nhiệm sống theo lời dạy đó. Bạn có thể không bao giờ cảm thấy bắt buộc phải áp dụng những lời dạy mà bạn nghe được vào cuộc sống hàng ngày của mình vì bạn không kết bạn với những người theo tin Chúa khác hoặc không đặt mình vào bất kỳ tình huống nào đòi hỏi bạn phải hành động theo những gì bạn đã học. Tất nhiên, Đức Thánh Linh luôn hiện diện, và Ngài sẽ thúc giục và thuyết phục bạn ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, thường là sẽ dễ dàng hơn nhiều khi phớt lờ Đức Thánh Linh khi không có ai khác xung quanh để nhắc nhở bạn về những gì Ngài đang nói!
GÁNH NẶNG CHO NHAU
Đến thời điểm này, bạn có thể tự hỏi rằng, "Vậy thì tôi phải can thiệp vào cuộc sống của người khác đến mức nào? Tôi chịu trách nhiệm bao nhiêu phần trong cuộc sống của họ, và họ chịu trách nhiệm bao nhiêu phần?"
Trong thời đại ngày nay “ việc phụ thuộc lẫn nhau” rất phổ biến, ngay cả những người tin Chúa cũng có thể phát triển việc phụ thuộc bất thường này trên người khác, biến một cá nhân nào đó thành nguồn sức mạnh và sự sống của họ thay vì Chúa Giê-su Christ. Chúng ta trong Hội thánh phải tìm sự cân bằng theo Kinh thánh cho các mối quan hệ tin kính.
Kinh Thánh cho chúng ta hiểu biết sâu sắc theo hướng này trong Ga-la-ti 6:2-5:
Hãy mang gánh nặng của nhau, và như vậy là làm trọn luật pháp của Đấng Christ. Vì nếu một người nghĩ mình là gì đó, khi người đó không là gì cả, thì người đó tự lừa dối mình. Nhưng mỗi người hãy tự chứng minh công việc của mình, và sau đó người đó sẽ có niềm vui trong chính mình, chứ không phải trong người khác. Vì mỗi người sẽ tự mang gánh nặng của mình.
Thoạt nhìn, có vẻ như những câu Kinh Thánh này chứa đựng sự mâu thuẫn. Phao-lô nói trong câu 2, “Hãy mang gánh nặng cho nhau...” Nhưng rồi trong câu 5, ông nói, “Vì mỗi người sẽ mang gánh nặng của riêng mình.” Đức Thánh Linh đang cố gắng nói với chúng ta điều gì trong những câu này?
Đầu tiên, từ tiếng Hy Lạp cho chữ “gánh nặng” trong câu 2 là baros , ám chỉ một sức nặng hoặc sức nặng đè bẹp, dù là về thể chất hay tinh thần, đè lên một người, khiến người đó cảm thấy nặng nề hoặc bị đè xuống. Nói cách khác, đây không phải là một loại gánh nặng bình thường, hàng ngày; đúng hơn, đó là một gánh nặng vượt quá những gì người đó trải qua trong quá trình người đó sống.
Loại gánh nặng áp lực này có thể là một tội lỗi thường xuyên đã hành hạ và đè nặng bạn năm này qua năm khác trong cuộc đời. Nếu đúng như vậy, Satan sẽ cố gắng sử dụng điểm yếu hoặc lỗi lầm đó để cản trở hoặc phá hủy hoàn toàn kế hoạch của Chúa dành cho cuộc đời bạn. Đó là lý do tại sao bất kỳ gánh nặng tội lỗi baros nào còn sót lại trong cuộc đời bạn đều phải được giải quyết và đánh bại. Nếu bạn không thể tự mình làm được, bạn cần tìm kiếm sự giúp đỡ của người khác để đem bạn đến nơi chiến thắng.
Chúng ta không bao giờ nên để nỗi sợ hãi hay sự kiêu ngạo ngăn cản chúng ta nhận được sự giúp đỡ cần thiết từ anh chị em trong Chúa.
Đây là một điểm quan trọng cần nắm bắt. Tất cả chúng ta đều có những lĩnh vực trong cuộc sống của mình là ô uế và hoàn toàn đáng ghê tởm đối với Chúa. Tất cả chúng ta đều đã phạm tội và thiếu mất sự vinh quang của Ngài (Rô-ma 3:23). Tuy nhiên, chúng ta không được để những lĩnh vực này hoành hành và cuối cùng hủy hoại cuộc sống của chúng ta. Thay vào đó, chúng ta nên nhìn thẳng vào những thành trì này và giải quyết chúng một cách thẳng thắn. Và trong quá trình đó, chúng ta không bao giờ được để nỗi sợ hãi hoặc sự kiêu ngạo đe dọa chúng ta khỏi việc nhận được sự giúp đỡ mà chúng ta cần từ những anh chị em trong Chúa.
Tác giả sách Hê-bơ-rơ đã mạnh mẽ khuyên bảo chúng ta trong Hê-bơ-rơ 12:1 rằng “... hãy quăng hết mọi gánh nặng và tội lỗi dễ vấn vương ta, lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc đua đã bày ra cho ta”. Tôi xin nhấn mạnh lại một lần nữa: Khi tội lỗi là một gánh nặng liên tục đè lên cuộc sống của chúng ta, khiến tâm hồn chúng ta trở nên méo mó và biến dạng, chúng ta sẽ cần tình yêu thương và sự hỗ trợ của những tín hữu khác để vượt qua đồn lũy tội lỗi đó một lần và mãi mãi. Trong hoàn cảnh như vậy, Chúa sẽ ban cho chúng ta những người bạn tin kính, những người sẽ cầu nguyện cho chúng ta, khuyên bảo chúng ta bằng Lời Ngài và giúp chúng ta trải nghiệm chiến thắng. Quan trọng nhất, thường là tình yêu thương vô điều kiện, lòng trắc ẩn và sự hiểu biết của những anh chị em thân thiết trong Đấng Christ — những người trân trọng chúng ta vì con người thật của chúng ta trong Chúa và nhìn xa hơn cuộc đấu tranh hiện tại của chúng ta để thấy chúng ta đứng vững trong lẽ thật — khiến chúng ta quỳ xuống thờ phượng Đấng đã truyền cảm hứng cho tình yêu của họ.
Một tội lỗi đeo bám trong cuộc sống của chúng ta không phải là gánh nặng duy nhất có thể đè lên chúng ta. Một gánh nặng đè lên cũng có thể là điều gì đó tốt lành và thánh thiện, chẳng hạn như một khải tượng hoặc khải tượng mà Chúa ban cho chúng ta để thấy các kế hoạch và mục đích của Ngài được thực hiện trên trái đất. Khi chúng ta mang loại gánh nặng này, tâm trí tự nhiên của chúng ta không thể hiểu được cách Ngài sẽ thực hiện những gì Ngài đã phán với chúng ta, và chúng ta nhận ra rằng chúng ta không thể tự mình thực hiện kế hoạch thiêng thượng của mình.
Đức Chúa Trời sẽ mang đến cho chúng ta “sự hỗ trợ từ Si-ôn” khi chúng ta đối mặt với gánh nặng này (Thi Thiên 20:1 NIV). Ngài có thể đã ban cho chúng ta điều gì đó để làm vượt quá khả năng và năng khiếu tự nhiên của chúng ta để hoàn thành. Nhưng khi gánh nặng của kế hoạch thiêng thượng này đè nặng lên chúng ta, Đức Chúa Trời sẽ mang những người anh chị em vào cuộc sống của chúng ta, những người không chỉ khích lệ và làm tươi mới chúng ta về mặt thuộc linh, mà còn giúp chúng ta thực hiện khải tượng theo những cách tự nhiên và thiết thực.
Khi gánh nặng của kế hoạch thiêng thượng đè nặng lên chúng ta, Chúa sẽ đưa những anh chị em đến cuộc sống của chúng ta, những người không chỉ khích lệ và làm tươi mới chúng ta về mặt thuộc linh mà còn giúp chúng ta thực hiện khải tượng theo những cách tự nhiên và thiết thực.
Ví dụ, tôi nghĩ về cái ngày mà nhiều năm trước khi Đức Thánh Linh phán với lòng tôi về việc chuyển gia đình tôi đến Liên Xô để dạy trong một trường Kinh Thánh và giúp thành lập các hội thánh khác trên khắp khu vực đó của thế giới. Khi tôi hiểu được điều Chúa đang yêu cầu tôi làm, tôi ngay lập tức nhận ra rằng đây là một gánh nặng mà tôi sẽ cần một số sự giúp đỡ để mang! Khải tượng này giống như một sức nặng đè lên tấm lòng và tâm trí tôi, vì vậy tôi bắt đầu tìm kiếm những tín hữu khác có thể giúp tôi vâng theo lời mà tôi đã nhận được từ Chúa và làm nhẹ gánh nặng của tôi.
Khi gánh nặng của kế hoạch thiêng thượng đè nặng lên chúng ta, Chúa sẽ đưa những anh chị em đến cuộc sống của chúng ta, những người không chỉ khích lệ và làm tươi mới chúng ta về mặt thuộc linh mà còn giúp chúng ta thực hiện khải tượng theo những cách tự nhiên và thiết thực.
Ngoài ra, Chúa cũng đặt vào cuộc đời tôi một nhóm nhỏ các nhà lãnh đạo Cơ đốc hết lòng mà họ là những người tôi chịu trách nhiệm trong mọi lĩnh vực của cuộc sống và chức vụ. Denise và tôi đều nhận ra rằng những mối quan hệ đặc biệt này rất quan trọng đối với cuộc sống của chúng tôi và đã chứng minh cho chúng tôi thấy sự an toàn khi chúng tôi duy trì trách nhiệm mình. Những nhà lãnh đạo thuộc linh này, những người cũng là những người bạn chân thành nhất, đã cùng tôi vượt qua một số thung lũng đen tối nhất trong cuộc đời. Tôi có thể thành thật nói rằng tình yêu thương và sự quan tâm kiên định của họ dành cho tâm hồn tôi là một lý do khiến Denise và tôi có thể vượt qua những thách thức to lớn mà chúng tôi phải đối mặt trong cuộc sống và chức vụ của mình. Họ đã lắng nghe tôi một cách yêu thương, truyền cảm hứng cho tôi, đối chất với tôi — và đôi khi, họ đã khiển trách tôi và yêu cầu tôi phải ăn năn khi tôi phạm lỗi. Tôi biết ơn vì Chúa đã đặt những người này vào cuộc đời tôi, và tôi biết họ sẽ gặt hái được phần thưởng đời đời vì luôn ở bên tôi và sẵn lòng giúp Denise và tôi để có thể tác động đến hàng nghìn cuộc đời khác.
Chúng ta hãy chuyển sang xem Ga-la-ti 6:5, câu này nói rằng, “Vì mỗi người sẽ tự gánh lấy gánh nặng của mình.” Ở đây, từ “gánh nặng” là từ tiếng Hy Lạp phortion , ám chỉ đến gánh nặng thông thường mà mỗi người phải mang. Câu này nhắc nhở chúng ta rằng có một lượng trách nhiệm nhất định mà chúng ta phải tự mình gánh vác . Không ai có thể làm công việc của chúng ta thay chúng ta, và không ai có thể đưa ra quyết định thay chúng ta. Đây là “sự thử thách” được đề cập đến trong câu 4: Chúng ta phải chứng minh đức tin của mình và phát triển lòng kiên nhẫn để thừa hưởng những lời hứa của Chúa — và điều đó có nghĩa là hành động theo Lời Ngài và tự mình sống theo Lời Ngài .
Gánh nặng này sẽ không làm chúng ta mệt mỏi hay đè nặng chúng ta. Nó liên quan đến công việc hằng ngày của việc sống đời sống Cơ Đốc và làm những gì Chúa đã kêu gọi chúng ta làm ngày này qua ngày khác. Chúa Giê-su đã dùng cùng một từ khi Ngài phán, “... Ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng” (Ma-thi-ơ 11:30).
Nhiều điều chúng ta đã thảo luận trong cuốn sách này là những ví dụ về gánh nặng mà chúng ta phải tự mình giải quyết thông qua Lời Chúa và Đức Thánh Linh.
Đây đều là những gánh nặng thông thường mỗi chúng ta phải tự mình gánh chịu. Không ai có thể làm những việc này thay chúng ta.
Tuy nhiên, cuối cùng Chúa có thể yêu cầu bạn hoàn thành một điều gì đó to lớn trong cuộc đời mình — một nhiệm vụ hoặc một loạt nhiệm vụ vượt xa khả năng và ân tứ của riêng bạn. Hoặc có lẽ Chúa sẽ yêu cầu bạn từ bỏ một tội lỗi đã kìm kẹp bạn trong nhiều năm và bạn không thể vượt qua bằng chính nỗ lực của mình. Vào những lúc này, bạn sẽ khám phá ra rằng bạn cần sự giúp đỡ của những người tin Chúa khác để hoàn thành mục đích thiêng thượng của mình. Tương tự như vậy, đôi khi vai trò của bạn cũng là giúp đỡ những người khác tiếp tục và vượt qua chướng ngại để những khải tượng mà Chúa ban cho họ có thể trở thành hiện thực.
Những khải tượng mà Chúa ban cho bạn sẽ mang đến cho bạn những mối quan hệ viên mãn và thỏa mãn nhất trong cuộc đời.
Một lần nữa, những người bạn trong Chúa — những người đã được kết nối thiêng thượng với bạn — sẽ không chỉ cùng bạn gánh vác gánh nặng mà vượt quá khả năng bạn tự mình hoàn thành hoặc chinh phục, mà cuối cùng họ còn khiến bạn trở nên lệ thuộc vào Chúa Giê-su, không phải vào họ, vì họ thúc đẩy bạn hướng đến Ngài như tình yêu đầu tiên của bạn. Họ sẽ đưa bạn trở lại đúng hướng với Đức Thánh Linh và giúp lấp đầy bạn bằng Lời Chúa. Sau khi bạn đã nói chuyện với họ hoặc dành thời gian cho họ, bạn sẽ ra về với niềm đam mê mới mẻ đối với những điều của Chúa và sự tự tin vững chắc rằng “...Đấng đã khởi làm việc lành trong anh em, sẽ làm trọn hết cho đến ngày của Đức Chúa Jêsus Christ.” (Phi-líp 1:6).
Vì vậy, một trong những thành quả đáng kinh ngạc nhất của việc thực hiện ý muốn của Chúa đối với cuộc sống của bạn là: Những khải tượng mà Chúa ban cho bạn sẽ mang đến một số mối quan hệ viên mãn và thỏa mãn nhất trong cuộc đời bạn.
COI SÓC NHAU
Qua những đoạn Kinh Thánh như đoạn chúng ta vừa thảo luận trong Ga-la-ti 6, chúng ta đang thêm vào một chiều kích khác của lẽ thật, một mảnh ghép khác của câu đố, sẽ giúp chúng ta thực hiện khải tượng mà Chúa đã ban cho chúng ta. Nói một cách đơn giản, nguyên tắc là thế này: Chúa đã đem hội thánh địa phương cho Thân thể Đấng Christ như là câu trả lời cho kẻ đánh cắp khải tượng: sự đơn độc. Nguyên tắc này cũng được tìm thấy trong Hê-bơ-rơ 10:24,25:
Ai nấy hãy coi sóc nhau để khuyên giục về lòng yêu thương và việc tốt lành; chớ bỏ sự nhóm lại như mấy kẻ quen làm, nhưng phải khuyên bảo nhau, và hễ anh em thấy ngày ấy hầu gần chừng nào, thì càng phải làm như vậy chừng nấy.
Từ “coi sóc ” trong câu 24 là từ tiếng Hy Lạp katanoeo . Từ kata mô tả một cái gì đó đang di chuyển xuống dưới, và noeo ám chỉ tâm trí hoặc quá trình suy nghĩ. Khi hai từ được ghép lại với nhau, từ mới có nghĩa là xem xét một cái gì đó một cách kỹ lưỡng, toàn bộ, từ trên xuống dưới, từ A đến Z.
Hội thánh địa phương được cho là nơi mà các tín hữu sẽ đến để cùng nhau thờ phượng Chúa, lắng nghe Lời Ngài và “coi sóc lẫn nhau”. Ý tưởng đằng sau chữ “coi sóc lẫn nhau” là chúng ta quan sát và suy ngẫm về nhau một cách chăm chú và thấu đáo đến mức chúng ta bắt đầu nhận thức được hoàn cảnh của nhau như chúng thực sự là của mình. Nói cách khác, chúng ta giúp nhau có được cái nhìn thực tế về cuộc sống của mình.
Chúng ta có thể diễn giải lại câu này theo cách này: “Hãy quan sát lẫn nhau; chiêm nghiệm lẫn nhau; có cái nhìn thực tế về nhau; ghi nhớ khi bạn thấy một số đặc điểm nào đó ở nhau và ghi nhớ chúng trong tâm trí bạn.” Đây là mô tả về sự khích lệ lẫn nhau trong hội thánh địa phương. Chúng ta phải quan tâm đến hạnh phúc của nhau.
Ví dụ, bạn có thể thấy một người trong hội thánh đang chán nản và phát hiện ra rằng không cần phải mất quá nhiều công sức để khích lệ người đó. Chỉ cần một lời ở đây và một lời ở đó, bạn có thể khiến người đó nhớ đến lòng thành tín của Chúa và sự cung ứng của Ngài cho người đó.
Hoặc bạn cũng có thể chứng kiến một người khác nữa trong hội thánh đang tin vào Chúa về một điều gì đó nhưng vẫn chưa thấy kết quả nào. Điều này có thể cần thêm một chút nỗ lực hơn để khích lệ người này. Bạn thấy rằng người đó không chỉ cần bạn truyền đạt Lời Chúa cho người đó mà còn chứng minh Lời Chúa bằng cách dành thời gian cho người đó và cho người đó thấy rằng người đó đặc biệt đối với bạn và đối với Chúa. Sau đó, bạn ghi nhớ những gì cần thiết và quan trọng để giúp người đó hoặc để bạn biết cách giúp người đó một lần nữa trong tương lai.
Tất cả chúng ta đều cần những mối quan hệ yêu thương trong Thân thể Đấng Christ — những người sẽ yêu thương chúng ta, quan sát chúng ta và hỗ trợ chúng ta khi chúng ta đứng vững trên lời Chúa và làm mọi điều chúng ta có thể làm để biến khải tượng đó thành hiện thực.
Tại sao quá trình này lại quan trọng? Bởi vì Chúa muốn chúng ta tham gia vào hội thánh địa phương, không chỉ để nhận lãnh cho chính mình mà còn để giúp người khác nhận lãnh từ Chúa. Tất cả chúng ta đều cần những mối quan hệ yêu thương trong Thân thể Đấng Christ — những người sẽ yêu thương chúng ta, quan sát chúng ta và hỗ trợ chúng ta khi chúng ta đứng trên lời của Chúa và làm mọi điều chúng ta biết để biến khải tượng đó thành hiện thực.
Tuy nhiên, như tôi đã chỉ ra trước đây, một tín hữu cần phải nhờ ai đó giúp đỡ để nhận được nguồn sức mạnh hoặc sự khôn ngoan mà họ cần. Quá nhiều lần, các Cơ đốc nhân gặp khó khăn khi nhờ người khác cầu nguyện cùng họ, lắng nghe vấn đề của họ hoặc đưa ra lời khuyên tốt lành, đúng đắn. Nhưng gốc rễ của việc không muốn mở lòng và nhờ những tín hữu khác giúp đỡ thường là lòng kiêu ngạo , một tội mà tất cả các tín hữu phải hết sức cảnh giác trong cuộc sống của họ.
Châm ngôn 17:17 nói rằng, “Bạn bè thương yêu nhau mọi lúc, và anh em sinh ra để giúp đỡ nhau trong hoạn nạn.” Câu này nói rằng những người bạn thực sự của bạn sẽ yêu thương bạn bất kể bạn đang trải qua điều gì. Chúa muốn bạn phát triển những tình bạn thân thiết này với những anh chị em khác trong Đấng Christ. Những người đặc biệt mà Ngài đem đến cho cuộc sống của bạn sẽ ở đó để hỗ trợ bạn bất cứ khi nào bạn trải qua những thời điểm khó khăn và thử thách.
Tôi không ngụ ý rằng chúng ta nên ngồi đó, gặm nhắm nỗi buồn và suy nghĩ về những khó khăn của mình. Nhưng có những lúc Chúa sẽ dẫn dắt chúng ta chia sẻ những rắc rối của mình với một người bạn tâm giao tin kính để nhận được sự khích lệ cần thiết hoặc có được sự khôn ngoan về cách giải quyết một tình huống. Chúng ta không nên chia sẻ những vấn đề của mình với một tín hữu khác chỉ để chúng ta kể đi kể lại những thất bại này đến thất bại khác trong cuộc sống của mình và tiếp tục cảm thấy thương hại cho bản thân.
Tương tự như vậy, Chúa đã thiết lập hội thánh địa phương để trở thành nơi chiến thắng, nơi đức tin được xây dựng, nơi tâm hồn được khích lệ, và sự khôn ngoan và sức mạnh được truyền đạt. Đó là nơi để đức tin được pháp triển và đắc thắng thông qua tình yêu thương và sự quan tâm dành cho nhau. Thật tuyệt vời khi sống trong bầu không khí đức tin và tình yêu thương như thế, nơi bạn được bao quanh bởi những tín hữu thực sự tin vào Lời Chúa và thực hành Lời Chúa. Bất kể bạn đang phải đối mặt với thách thức nào, bạn đều có thể nhận được từ Chúa ở một nơi như thế này.
Và phước lành của sự thông công này dành cả cho 2 bên, vì hoàn toàn không có gì thay thế được niềm vui và sự thỏa mãn khi bạn giúp một anh chị em trong hội thánh của mình vươn lên từ vực sâu tuyệt vọng đến đỉnh cao của hy vọng và có đức tin lại một lần nữa. Mặc dù một người có thể đang cố gắng hết sức để “giữ chặt” và có thể cảm thấy như thể sự nắm giữ của mình đối với mục đích thiêng thượng của mình đang tuột dốc, bạn sẽ có thể hỗ trợ người đó vì bạn đã “coi sóc” người đó, quan sát người đó và ghi nhớ trong đầu về người đó như Kinh thánh đã truyền lệnh.
Hãy là một 'NGƯỜI KHUYÊN GIỤC NGƯỜI KHÁC LÀM VIỆC TỐT LÀNH'
Chúng ta không chỉ được khuyên “coi sóc lẫn nhau”, mà Hê-bơ-rơ 10:24 còn nói rằng chúng ta phải “… khuyên giục nhau về tình yêu thương và việc tốt lành….” Từ tiếng Hy Lạp được dịch là “khuyên giục” là paraxusmos , một từ ghép được tạo thành từ các từ para và xusmos. Từ para có nghĩa là gần gũi nhất có thể , và xusmos có nghĩa là mài sắc , như trong việc mài dao hoặc chỉ một tình huống rất sắc bén.
Khi bạn ghép hai từ này lại với nhau, từ mới sẽ mô tả một người gắn bó với cuộc sống của người khác và liên tục thúc đẩy và thúc giục người đó thực hiện một hành động nào đó — trong trường hợp này là “yêu thương và làm việc tốt lành”.
Bạn cũng có thể đã biết từ “khuyên giục” lẫn nhau có thể cũng là hành động tích cực hoặc cũng là tiêu cực! Một nghĩa của từ này có thể là kêu gọi chiến đấu. Trong suốt Tân Ước, từ paraxusmos thường được dịch là gây khó chịu , kích động tức giận, làm bùng nổ hoặc làm tức giận. Rõ ràng, tất cả những nghĩa này đều ám chỉ việc khiêu khích ai đó để đưa đến kết quả tiêu cực.
Chúng ta nên liên tục khích lệ lẫn nhau — thúc đẩy nhau trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn và dạn dĩ hơn trong Chúa.
Tuy nhiên, trong Hê-bơ-rơ 10:24, Lời Chúa thực sự nói với chúng ta rằng các mối quan hệ của chúng ta nên thúc đẩy phản ứng của lòng tin kính và đức tin. Chúng ta nên liên tục mài giũa lẫn nhau — thúc giục nhau trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn và dạn dĩ hơn trong Chúa.
Làm sao chúng ta có thể khích lệ nhau theo cách tích cực? Kích thích anh chị em mình theo cách khiến họ muốn bước đi trong tình yêu thương và làm việc tốt lành có nghĩa là gì? Làm sao chúng ta có thể mài giũa một tín hữu muốn bước đi trong đức tin hoặc truyền cảm hứng cho một người đang cần sự bền bỉ?
Một ngày nọ, vợ tôi Denise đã cung cấp cho tôi một ví dụ hoàn hảo giúp trả lời những câu hỏi này.
Tôi vừa mới rao giảng một sứ điệp về cách Thân thể Đấng Christ nên khích lệ lẫn nhau. Khi Denise và tôi bước ra khỏi khán phòng, tôi có thể thấy cô ấy rất phấn khích về điều đó. Tuy nhiên, tôi đã phải chịu sự lên án dữ dội từ kẻ thù và tin rằng sứ điệp của tôi này là bài giảng tệ nhất mà tôi từng rao giảng.
Cảm nhận được sự nhiệt tình của vợ, tôi buột miệng nói trước khi cô ấy kịp nói gì đó với tôi, "Đây là bài giảng tệ nhất mà anh từng thuyết giảng trong đời!" Vào lúc đó, tôi tin chắc vào những lời đó. Tôi coi sứ điệp của mình là một sự thất bại hoàn toàn, và tôi không muốn cô ấy nói với tôi điều gì ngược lại với điều đó.
Tuy nhiên, Denise đáp lại, “Ồ, anh yêu, đó là một sứ điệp tuyệt vời!” Trong tâm trí tôi, tôi tin rằng vợ tôi chỉ nói những điều này vì bài giảng của tôi đề cập đến việc các Cơ đốc nhân nên khích lệ lẫn nhau và bây giờ cô ấy đang áp dụng sứ điệp của tôi vào hoàn cảnh này!
Tôi quay sang Denise và nói, "Đừng nói dối chỉ để động viên anh! Sứ điệp đó thật kinh khủng, và anh biết nó kinh khủng!"
Không hề nao núng, Denise trả lời, “Nhưng sứ điệp đó không kinh khủng! Lòng em vô cùng xúc động. Em đã được thay đổi vì những gì anh rao giảng hôm nay.”
"Đây là lần cuối cùng anh rao giảng sứ điệp đó", tôi nói một cách giận dữ. "Nếu em định dùng bài giảng về sự khích lệ để khích lệ anh, thì anh không muốn nghe lời khích lệ của em nữa! Anh biết chắc rằng đó là một sự thất bại! Anh muốn em thành thật và nói với anh rằng sứ điệp hôm nay tệ hại như thế nào!"
Nhưng ngày hôm đó, Denise kiên trì khích lệ tôi đến nỗi cuối cùng tôi bảo cô ấy im lặng; tôi không muốn nghe bất cứ điều gì cô ấy nói. Tuy nhiên, cô ấy vẫn tiếp tục thúc giục và nói với tôi bằng những lời động viên và khích lệ đầy yêu thương. Cô ấy nói, "Anh yêu, em sẽ không im lặng đâu, vì Lời Chúa bảo em phải khích lệ anh."
Denise tiếp tục khuyên giục tôi từ lúc tôi vẫn đang trong cơn giận dữ và tuyệt vọng cho đến khi tôi vâng phục ý muốn của Chúa. Sau một thời gian, tôi đã được bắt phục trước sự khích lệ của cô ấy. Vợ tôi đã đến bên tôi, gắn bó chặt chẽ với tôi, và yêu tôi nhiều đến nỗi cô ấy từ chối để tôi tự mình chuốc lấy thất bại. Cô ấy đã mài giũa tôi. Cô ấy thúc đẩy tôi. Cô ấy thúc giục và truyền cảm hứng cho tôi.
Mọi tín hữu đôi khi cần được khích lệ một cách yêu thương, bất kể vị trí của họ trong Thân thể Đấng Christ — và những người nam và người nữ vĩ đại nhất của Chúa cũng không ngoại lệ. Ngay cả những tôi tớ được xức dầu nhiều nhất của Chúa vẫn phải đối diện với sự sự cám dỗ của ma quỷ và những lời dối trá của xác thịt, giống như bất kỳ ai khác. Thỉnh thoảng, mọi người đều cần một sự thúc giục yêu thương đúng cách!
Tất nhiên, sẽ có những lúc Đức Thánh Linh sử dụng một anh chị em trong Đấng Christ yêu thương đủ để kiên quyết chỉ ra những lỗi lầm nghiêm trọng trong sự phán đoán hoặc tội lỗi trong cuộc sống của một tín hữu khác. Phao-lô nói về điều này trong Ga-la-ti 6:1: “Hỡi anh em, nếu có người nào vô tình phạm lỗi, thì anh em là người thuộc linh, hãy lấy tinh thần nhu mì mà sửa đổi người ấy; hãy tự xét mình, kẻo chính mình cũng bị cám dỗ.”
Hãy cùng xem xét lại sự việc tôi vừa kể khi Denise khuyên giục tôi cho đến khi tôi thoát khỏi lời nói dối của ma quỷ. Rõ ràng người vợ thân yêu của tôi sẽ phản ứng khác nếu tôi nói điều gì đó trong sứ điệp của mình gây khó chịu cho ai đó hoặc không có căn cứ về mặt Kinh thánh. Tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ cầu nguyện và yêu thương để nói sự thật đó với tôi!
Trong mọi tình huống, động cơ của chúng ta nên là thấy những người anh em cùng đức tin được giải thoát khỏi mọi trở ngại hoặc gánh nặng ngăn cản họ trở thành con người trọn vẹn mà họ được kêu gọi để trở thành trong Đấng Christ.
Đôi khi, Chúa sẽ kêu gọi chúng ta giải quyết vấn đề của người khác hoặc thúc giục một tín hữu khác giải quyết tội lỗi trong cuộc sống của họ một cách trung thực và thẳng thắn. Trong những tình huống đó, chúng ta cần nhớ rằng chúng ta được kêu gọi để khơi dậy và truyền cảm hứng cho người đó về tình yêu thương và việc làm tốt, chứ không phải về sự lên án và tự ghê tởm. Trong tất cả những tình huống như vậy, động cơ của chúng ta nên là thấy những người cùng đức tin với mình được giải thoát khỏi mọi trở ngại hoặc gánh nặng ngăn cản họ trở thành tất cả những gì họ được kêu gọi để trở thành trong Đấng Christ.
Tất cả chúng ta đều biết cách khiêu khích lẫn nhau theo nghĩa tiêu cực, vậy tại sao chúng ta không cam kết trở nên thành thạo trong việc khiêu khích lẫn nhau theo những cách tích cực và mang lại sự sống? Kinh thánh cho chúng ta biết cách thực hiện nó: Chúng ta phải cân nhắc, quan sát, chiêm nghiệm và suy nghĩ thấu đáo về vấn đề trở thành chuyên gia trong việc khiêu khích lẫn nhau để thúc giục tình yêu thương và làm việc lành!
NGHIỆN THÁNH THIỆN
Một câu Kinh Thánh khác mà tôi muốn bạn xem xét là Công vụ 2:42, có đoạn: “Những ngườI ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh và sự cầu nguyện.” Hãy lưu ý cụm từ “bền lòng.” Đây là một cụm từ rất thú vị. Bạn có thể nói rằng nó mang theo khái niệm về một thói nghiện . Nói cách khác, việc tiếp nhận sự dạy dỗ của Lời Chúa và tận hưởng sự thông công với những tín hữu khác trở nên quan trọng đối với những tín hữu đầu tiên này đến nỗi họ không thể sống thiếu những khía cạnh này trong hành trình theo Chúa của họ.
Hãy xem xét một chút các đặc điểm của một chứng nghiện không lành mạnh . Ví dụ, chúng ta biết rằng một người nghiện heroin không thể sống qua một ngày mà không có heroin. Nếu không sử dụng thuốc hàng ngày, người nghiện sẽ phải trải qua cơn đau nghiện khủng khiếp và chấn thương tinh thần.
Sự thèm khát của một người nghiện là một phép ẩn dụ sống động về thói nghiện tích cực phát triển giữa các thánh đồ trong Công vụ 2:42. Họ không thể trải qua một ngày mà không dành thời gian thông công với nhau để thảo luận về Lời Chúa.
Sự thật là, Chúa đã tạo ra từng thành viên riêng lẻ của Thân thể Đấng Christ để hoạt động phụ thuộc lẫn nhau. Mỗi người chúng ta được thiết kế để cần nhận sự cung cấp từ những anh chị em khác trong Đấng Christ, cũng như giải phóng nguồn cung ứng sức mạnh cho những người cùng đức tin khác. Loại mối tương giao gần gũi này rất quan trọng đối với cả sức khỏe thuộc linh và cảm xúc của chúng ta. Nếu không có cơ hội để nhận hoặc giải phóng nguồn cung ứng sự khích lệ và hỗ trợ đó, chúng ta sẽ trở nên thiếu hụt về mặt thuộc linh và dễ bị tổn thương bởi sự lừa dối của kẻ thù. Theo nghĩa này, Chúa muốn chúng ta nghiện mối tương giao gần gũi với những người tin kính.
Sự thông công giữa những tín hữu đầu tiên thật khích lệ và tạo nên một cộng đồng đức tin chặt chẽ đến nỗi “… mọi người đều kính sợ; vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ” (Công vụ 2:43). Những người nam và người nữ này hoàn toàn kết ước với Chúa và với nhau. Họ nâng đỡ nhau khi những khải tượng mà Chúa đặt để trong lòng họ bắt đầu phai nhạt trước nghịch cảnh và sự bắt bớ. Và Kinh thánh nói rằng, nhờ lòng trung tín và trung thành của họ với nhau, Chúa đã thực hiện nhiều dấu lạ và phép lạ siêu nhiên giữa họ.
Có một mục đích quan trọng khác tại sao chúng ta phải có một thói nghiện lành mạnh này — hoặc một sự tận tụy nhiệt thành — với sự thông công tin kính với nhau hằng ngày. Hê-bơ-rơ 3:12,13 chép rằng, “Hỡi anh em, hãy giữ lấy, kẻo ai trong anh em có lòng dữ và chẳng tin mà trái bỏ Đức Chúa Trời hằng sống chăng. Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo nhau ....”
Bất cứ khi nào Kinh thánh nói về việc rời xa Đức Chúa Trời hằng sống, thì không phải là ám chỉ đến điều gì đó bạn làm trong một ngày. Bạn không chỉ thức dậy vào một buổi sáng và đột nhiên quyết định sa ngã hoặc ngừng tương giao với Cha Thiên Thượng của mình. Từ “rời xa” này là từ tiếng Hy Lạp aphistimi , mang ý tưởng tự mình rời xa hoặc bước ra khỏi. Nghĩa sau này ngụ ý một sự dịch chuyển dần dần khỏi một điều gì đó. Bạn rời xa một bước khỏi khải tượng mà Đức Chúa Trời đã ban cho bạn — rồi một bước nữa và một bước nữa. Theo một nghĩa nào đó, bạn đang dần thay đổi vị trí của mình. Ban đầu, bạn vẫn đứng trên lời Chúa, nhưng lập trường của bạn đang dần trở nên xa cách hơn với những lời hứa mà Đức Chúa Trời đã gieo vào lòng bạn.
Câu này nói rằng chúng ta lìa xa Đức Chúa Trời hằng sống qua “lòng dữ và chẳng tin”. Điều gì gây ra tình trang khủng khiếp này cho tâm trí và tấm lòng chúng ta? Câu 13 cho chúng ta biết là do không vâng theo mệnh lênh của Ngài… “hằng ngày hãy khuyên bảo nhau.....” Những người tin Chúa phải thông công với những anh chị em khác trong Đấng Christ hằng ngày để tất cả có thể cùng nhau khuyên bảo nhau giữ chặt Lời Chúa. Nói cách khác, việc một người không theo đuổi mối thông công hằng ngày với những tín hữu tin kính khác để tập trung vào Lời Chúa cuối cùng có thể khiến người đó phát triển một lòng gian ác và vô tín.
Việc một người không theo đuổi mối tương giao hàng ngày với những tín hữu tin kính khác tập trung vào Lời Chúa cuối cùng có thể khiến người đó phát triển một tấm lòng gian ác và vô tín.
Khi bạn không chia sẻ cuộc sống của mình với những người tin Chúa khác và bạn phải tự mình gánh vác mọi gánh nặng, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức. Bạn cần sự nhiệt thành của những người tin Chúa khác mà Chúa mang đến cho cuộc sống của bạn để giữ cho những khải tượng của riêng bạn luôn tươi mới và sống động. Như Hê-bơ-rơ 3:12,13 cảnh báo, khi bạn ngừng giao lưu với những người khác có cùng đức tin, sẽ không bao lâu nữa thì bạn cũng sẽ phá vỡ mối giao lưu với Chúa.
Trong câu 13, từ tiếng Hy Lạp cho “khuyên bảo” là parakaleo , là một từ ghép của para , nghĩa là bên cạnh , và kaleo , nghĩa là gọi ai đó hoặc mời ai đó. Parakaleo chính là từ mà Chúa Giê-su đã dùng trong Giăng 14:16 để mô tả Đức Thánh Linh là Đấng An ủi. Khi bạn khuyên bảo một tín hữu khác, theo nghĩa rất thực tế, bạn đang cùng làm việc với chức vụ của Đức Thánh Linh.
Ngoài ra, từ para cũng có nghĩa giống với việc khích lệ nhau yêu thương và làm việc lành, và có một thói nghiện lành mạnh, tin kính đối với nhau. Chúng ta phải gắn bó với những người tin Chúa mà Chúa đã kêu gọi chúng ta kết nối chặt chẽ, cho phép Ngài kéo chúng ta lại gần họ như Ngài mong muốn. Ngài muốn chúng ta yêu thương nhau, tham gia vào cuộc sống của nhau, tìm kiếm cơ hội để khuyến khích và hỗ trợ lẫn nhau theo bất kỳ cách nào chúng ta có thể. Chúng ta phải “nghiện” nhau, nhận ra rằng chúng ta không thể thành công trong hành trình theo Chúa nếu không có sự khích lệ lẫn nhau mà chúng ta tìm thấy trong mối thông công với nhau.
Câu này trong Hê-bơ-rơ cũng nói rằng bạn cần loại tương giao này mỗi ngày. Nếu bạn sống một mình, hãy đảm bảo rằng bạn có một số hình thức liên lạc với những tín hữu khác hàng ngày. Sự tương giao trong Thân thể Đấng Christ phải vượt ra ngoài các bức tường hội thánh và bước vào cuộc sống hàng ngày của bạn. Câu 13 và 14 tiếp tục giải thích tại sao điều này lại quan trọng như vậy:
Nhưng hãy khuyên bảo nhau hằng ngày, trong khi còn gọi là Ngày nay; kẻo có ai trong anh em bị tội lỗi lừa dối mà cứng lòng. Vì chúng ta được dự phần với Đấng Christ, nếu chúng ta giữ vững lòng tin ban đầu của mình cho đến cuối cùng.
Hê-bơ-rơ 3:13,14
Theo câu 13, nếu chúng ta từ bỏ sự thông công hằng ngày và sự khích lệ lẫn nhau với những tín hữu khác, tội lỗi có thể dễ dàng lừa dối chúng ta và làm chai cứng lòng chúng ta đối với những điều của Đức Chúa Trời. Sau đó, câu 14 tiếp tục nói rằng chúng ta cũng có nguy cơ mất đi cơ nghiệp của mình nếu chúng ta không “giữ vững” lòng tin của mình cho đến cùng — và một phần cơ nghiệp của chúng ta là kế hoạch thiêng thượng của Đức Chúa Trời dành cho cuộc sống của chúng ta.
Nếu chúng ta từ bỏ mối tương giao hàng ngày và sự khích lệ lẫn nhau với những tín hữu khác, tội lỗi có thể dễ dàng lừa dối chúng ta và làm chai đá lòng chúng ta với những điều của Chúa.
Kinh Thánh dạy rõ ràng rằng trong Đấng Christ , chúng ta là những người dự phần vào mọi điều mà Chúa Giê-su đã chuộc mua cho chúng ta — sự cứu rỗi, thẩm quyền trên ma quỷ, sự thịnh vượng, sức khỏe, sự giải cứu và một cuộc sống đầy ý nghĩa và mục đích. Nhưng Lời Chúa cũng bày tỏ sự thật này bằng cách cho chúng ta biết rằng cách duy nhất để chúng ta thực sự nhận lãnh những lời hứa này là “…giữ vững lòng tin ban đầu của chúng ta cho đến cuối cùng.”
Những câu Kinh Thánh này làm rõ ràng rằng một trong những chìa khóa để “giữ vững” là duy trì mối tương giao chặt chẽ với những tín hữu khác, cả việc nhận và trao đi sự khích lệ và hỗ trợ hàng ngày. Năm câu tiếp theo tiếp tục cung cấp một minh họa trong Kinh Thánh về những gì Đức Thánh Linh đang nói với chúng ta theo hướng này:
trong khi còn nói rằng: Ngày nay nếu các ngươi nghe tiếng Ngài, Thì chớ cứng lòng, như lúc nổi loạn, Vả, ai là kẻ nghe tiếng Ngài rồi nổi loạn, há chẳng phải những người nhờ Môi-se dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô sao? Đức Chúa Trời đã giận ai trong bốn mươi năm? Há chẳng phải giận những kẻ phạm tội, mà thây họ đã ngã trong đồng vắng sao? Ngài lại thề với ai rằng không được vào sự yên nghỉ của Ngài? Há chẳng phải với những người không vâng lời sao? Vả, chúng ta thấy những người ấy không thể vào đó được vì cớ không tin.
Hê-bơ-rơ 3:15-19
Lưu ý rằng tác giả sách Hê-bơ-rơ sử dụng từ “nổi loạn” trong câu 16 theo ngữ cảnh tiêu cực. Khi 12 thám tử trở về từ Đất Hứa để báo cáo với Môi-se, chỉ có hai người trong số họ đưa ra lời báo cáo đầy khích lệ và đức tin, tuyên bố, “Chúng ta có thể chiếm được đất này!” ( xem Dân số ký 13:30). Mười người còn lại đưa ra lời báo cáo tiêu cực.
Thay vì tin vào lời báo cáo chiến thắng, hầu hết người Y-sơ-ra-ên đồng ý với mười điệp viên nghi ngờ và bắt đầu khiêu khích nhau theo cách tiêu cực. Họ có thể đã đưa ra những bình luận như, "Các người có ý gì khi nói rằng 'Chúng ta có khả năng'? Đừng nói dối chúng tôi nhân danh Chúa nữa, và hãy bắt đầu thực tế đi. Nếu có những người khổng lồ sống ở Canaan, chúng ta chắc chắn không thể chiếm được đất này!"
Và đoạn Kinh Thánh này nói lên tất cả: Dân sự cứng lòng và làm buồn lòng Chúa, một sự lựa chọn dẫn đến việc họ lang thang trong sa mạc trong 40 năm và cuối cùng chết ở đó. Bởi vì họ “không tin”, họ không bao giờ vào Đất Hứa hoặc thấy được sự ứng nghiệm của khải tượng của họ. Theo nghĩa đen, tiếng Hy Lạp nói rằng, “Họ nổi loạn”. Đám đông đã làm ngơ trước lời báo cáo đầy đức tin và chiến thắng — những người đã nổi loạn chống lại hai điệp viên đang khiêu khích họ thực hiện ý muốn của Chúa — và họ đã chết trong sa mạc khi mà lòng khao khát khải tượng của họ về Đất Hứa đã bị dập tắt bởi sự vô tín.
Nếu bạn tin Chúa hoàn thành khải tượng mà Ngài đã gieo vào lòng bạn, bạn có thể yên tâm rằng bạn sẽ gặp phải những người khổng lồ khi bạn tìm cách bước vào vùng đất hứa của mình. Khi bạn đối mặt với những thách thức này đối với đức tin của mình, đây không phải là lúc để quanh quẩn bên những tín hữu, những người thường xuyên bướng bỉnh bước đi theo sự hiểu biết của riêng họ. Những người bị chi phối bởi cảm xúc của chính họ chứ không phải bởi Lời Chúa thường đầy cay đắng và thất vọng. Nếu bạn gắn bó chặt chẽ với những người như vậy, họ rất có thể sẽ khiến bạn nghi ngờ, không tin và cứng lòng.
Để hoàn thành kế hoạch của Chúa cho cuộc đời bạn, hãy cầu xin Ngài kết nối bạn với những tín hữu tràn đầy đức tin và nâng đỡ. Bạn cần những anh chị em sẽ yêu thương gắn bó với bạn, quan sát và theo dõi cuộc sống của bạn để khơi dậy tình yêu thương và những việc làm tốt của bạn — và họ cần bạn làm điều tương tự cho họ. Đó chính là mục đích của hội thánh địa phương!
Chắc chắn cũng sẽ có những lúc cụ thể Chúa gọi chúng ta đứng một mình, như Đa-ni-ên đã làm trong hang sư tử, hoặc biệt riêng chúng ta sang một bên để có thời gian riêng tư đặc biệt với Ngài. Nhưng phần lớn, chúng ta được gọi để kết nối với Thân thể của Đấng Christ hàng ngày — để đứng cùng nhau, mang gánh nặng của nhau, quan tâm đến nhau, khích lệ nhau làm việc lành và “nghiện” nhau.
Hãy xem xét Sa-đơ-rắc, Mê-sác và A-bết-nê-gô — những người đã nhận lấy sức mạnh từ nhau khi họ cùng từ chối cúi mình trước pho tượng của vua ( xem Đa-ni-ên chương 3). Hãy xem xét những tín hữu đầu tiên trong Công vụ 2:42, những người đã “nghiện” nhau và nghiện Lời Chúa. Giống như những người nam và người nữ tin kính này, chúng ta sẽ không chỉ thấy khải tượng của mình trở thành hiện thực, mà chúng ta còn được trải nghiệm sâu sắc hơn về các cách thức và sự hiện diện của Chúa qua việc chúng ta nhận biết và yêu thương nhau.
Những giấc mơ và khải tượng của bạn đem bạn kết nối với một số mối quan hệ viên mãn và thỏa mãn nhất trong cuộc sống của bạn. Bạn có thể xác định được những người mà Chúa đã sắp đặt trong cuộc sống của bạn để củng cố bạn và thúc đẩy bạn yêu thương và làm việc lành không?
Sự khích lệ là một trong những món quà sâu sắc nhất mà bạn có thể mang đến cho cuộc sống của người khác. Lời nói của bạn có thể nâng ai đó từ vực sâu tuyệt vọng lên đỉnh cao của hy vọng.
Bạn có cố gắng để ý đến những người xung quanh mình không — để nhận ra khi nào ai đó có thể cần đến sự khích lệ của bạn không? Hãy luôn tỉnh thức và để ý đến những người trong cuộc sống của bạn, những người có thể đang tuyệt vọng cố gắng “giữ chặt” đức tin của họ trong khi cảm thấy như thể khải tượng của họ đang tuột khỏi tay. Mỗi ngày hãy cố gắng đầu hàng Đức Thánh Linh để Đức Chúa Trời của mọi sự an ủi có thể phán qua bạn để tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của một ai đó.
Tình bạn được thiết lập trên lẽ thật của Lời Chúa có thể bảo vệ bạn khỏi sự chùn bước trong mối tương giao với Chúa. Ngược lại, tình bạn bắt nguồn từ những tham dục của xác thịt hoặc được hỗ trợ bởi tinh thần của thế gian có thể là con đường nhanh nhất dẫn đến thất bại trong cuộc sống.
Ai là những người có sức ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống của bạn và họ đang ảnh hưởng đến bạn như thế nào — theo hướng tốt hơn hay xấu hơn?
Bạn có đang kết nối với những người mà khiến cho khải tượng về mục đích sống của bạn trở nên mờ nhạt không? Nếu có, bạn đang đặt mình vào vị trí nguy hiểm có thể làm chệch hướng khải tượng của mình bằng cách trở nên gắn bó với một kẻ đánh cắp khải tượng. Các mối liên hệ đặt để Chúa làm hàng đầu và có ý định tốt sẽ truyền cảm hứng cho bạn để nhìn thấy khải tượng và trở nên tốt hơn , chứ không phải ít hơn .
Hãy lượng giá lại chất lượng các mối quan hệ và hoạt động của bạn dựa trên khải tượn gmà Chúa ban cho; sau đó, nếu cần thiết, hãy điều chỉnh theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Linh.
Có phải sự đố kỵ, tiêu cực hoặc sợ hãi đã khiến bạn trở thành kẻ đánh cắp khải tượng trong cuộc đời của người khác không?